|
|
 |
Cafe
Gallery 31 Cua Dong Is Pleased
to Present
:
Họa Sĩ Và Người Mẫu
Tặng Bùi
Xuân Phái , người bạn đẹp của tôi
Tạ Tỵ

Hắn dơ
thẳng búa đập mạnh nhát cuối cùng vào chiếc đanh thước thợ. Vốn
cẩn thận, hắn đưa tay lên lay mạnh xem nó đă chịu nổi nặng chưa.
Hắn thở phào khoan khóai, không ngờ rằng hôm nay ḿnh ḍ đúng
mạch vôi một cách dễ dàng. Soay người, hắn nh́n ṿng quanh gian
pḥng mà chu vi không rộng quá 10 thước vuông, treo la liệt tác
phẩm. Ánh sáng đùng đục của chiều cuối năm dọi thoi thóp vào mầu
sơn tươi mát. Chiếc tảu thuốc lá, mang h́nh thù quái đản của
chiếc đầu lâu sần sùi đè chĩu hẳn một bên môi hắn làm thành nụ
cười nửa miệng. Đưa tay vuốt lại mái tóc thưa ṣa trên vầng trán
cao rộng, hắn mở to đôi mắt hung nâu nh́n đắm đuối vào bức tranh
mới hoàn thành, thuốc sơn c̣n lóang ướt.
Hắn không
già, chỉ độ ng̣ai ba mươi mà thường khi có người nhầm gọi là
"cụ". Ṭan diện hắn gầy g̣, cằn cỗi, thất thểu, kèm theo bộ râu
quai nón đỏ hoe mọc vô tổ chức trên màu xanh bột của nét mặt suy
tưởng. Tính nết xuyềnh x̣ang, h́nh như hắn không cần sống với
cái ǵ đang có mặt. Tâm hồn hắn dung dị đến độ coi nhẹ cả bản
thân và việc đời chẳng bao giờ quan trọng, trừ Nghệ Thuật.
Cố lấy
hết gân của đôi tay khẳng khiu, hắn nhấc bổng bức tranh nặng hơn
người - gài vào chiếc đanh mới đóng. Khi buông tay, hắn thấy hai
đầu gối run run, gân cốt bải hỏai v́ phải dùng quá sức. Ngồi
phịch xuống tấm phản kê thấp lè tè xát mặt đất. Hắn thở hổn hển.
Mắt lim dim, chiếc tẩu thuốc tắt từ lâu mà vẫn không rời đôi môi
hồng hồng như ứa máu. Với bao diêm trên mặt bàn, hắn châm nối
mồi thuốc. Mùi thuốc lá khen khét, nồng nồng đưa vào mũi làm hắn
đê mê. Làn khói trắng đục bay vẩn vơ trước mặt quyện theo h́nh
ảnh người mẫu, lung linh huyền ảo dưới nét bút già dặn trườn
ḿnh trong tác phẩm.
-"Hai
rưỡi rồi, có lẽ Trà Mi sắp đến".
Hắn nói
rồi liếc mắt nh́n âu yếm chiếc đồng hồ báo thức cũ kĩ, hắn mua
rẻ được ở chợ giời phố Sinh Từ hồi năm ngóai. Ấy thế mà nó tốt
ra phết, từ khi mua chả chết bận nào, tuy rằng mỗi ngày nó chỉ
nhanh chậm theo thời tiết, độ mươi, mười tám phút là cùng. Những
buổi sáng rét mướt hẳn ngại dậy, định chùm chăn kín để mơ nốt
giấc "mơ t́nh" th́ nó, chính nó đă réo vào lá nhĩ hắn tiếng kêu
rè rè khó chịu, gọi thể xác hắn hồi sinh để sửa sọan đi vào một
ngày sống mới, từ hôm nhận được "com măng" của ông "nhà giầu"
nhất, nh́ ở thành phồ Hà-nội này - do sự giới thiệu của người
bạn - chiếc đồng hồ cà khổ trở nên bất khả xâm phạm đối với hăn.
Hắn nhớ măi, mà có lẽ nhớ đến chết, câu căn dặn đầu tiên của ông
"nhà giầu" khi ngỏ ư thuê hắn vẽ bức tranh để treo ở pḥng khách
vào dịp Tết này:
-"Ông nhớ
cho, căn nhà tôi mới làm xong, cao 4 tầng, tất cả có 18 buồng,
mà buồng nào cũng ng̣ai 30 thước vuông cả. Riêng có pḥng khách
th́ gần 50 thước thôi. Tôi cũng chưa được vừa ư lắm, v́ nó hăy
c̣n nhỏ và thiếu buồng..."
Nói đến
đây, ông "nhà giầu" chợt nh́n thẳng vào ngực hắn.
-"Này,
ông họa sĩ ạ! Tôi chỉ thích vẽ một người con gái, nàng có mái
tóc huyền, mắt nàng to, môi nàng h́nh trái tim. Nàng đứng bên
gốc liễu, nh́n về phía xa xăm có đôi chim nhạn bay, ờ, mà bay
gần nhau đấy nhé, v́ nếu vẽ một con tôi sợ nó "sái"! Hắn trố mắt
nh́n ông ta,từ đầu đến chân.Người ông “nhà giầu” chỉ cao độ
thước hai,tóc ông đă hoa dâm,trán ngắn,mắt hấp háy ẩn hiện dưới
đôi mục kỉnh trắng,gọng đồi mồi to và dầy như hai chiếc đũa cả
cặp lấy khuôn mặt đầy mỡ.Mỗi khi ông nhà giầu thích trí tủm tỉm
cười th́ bộ râu cá trê lại ngoe nguẩy trên cặp môi dẩu ra giống
hệt mơm lợn.
-“Thế
nào, ông họa sĩ ? Ư kiến
của tôi hay đấy chứ ? Tôi đặt trước một số tiền ông làm càm cấp
tốc cho, đúng sang 30
tết tôi lại lấy nhé ! “ Hắn chỉ ừ ào,và dĩ nhiên ,hắn khổ sở
lắm.
Thật
t́nh hắn thấy ngường ngượng,khi nhận số tiền đặt trước mà đáng
lư ra,hắn phải từ chối v́ đề tài của bức tranh không thích hợp
với một nghệ sĩ chân chính,hiểu biết lẽ tiến lui của Nghệ
Thuật Hội Họa . Trong những giây phút bứt rứt,hắn định trao trả
số tiền đặt,th́ đột nhiên h́nh ảnh ông chủ nhà hợp lực với mụ
chủ quán Cầu Gỗ ở đâu sừng sững bước vào. Cả hai ,mặt đằng đằng
sát khí, nh́n gườm gườm như muốn cướp sống số tiền c̣n nóng hổi
trên gan bàn tay lạnh buốt của hắn. Trận giao tranh giữa thần
tài và thần lương trí kéo dài bất phân thắng phụ cho tới khi hắn
tiễn chân bạn và ông “nhà giầu” xuống tận bậc thang cuối.
Quay trở
lên ,hắn chóang váng nằm vật xuống tấm phản,và tự sỉ vả ḿnh
thiếu lương tâm nhà nghề.Nhưng đến phút này thần lương trí chịu
thua chạy trốn vào tiềm thức,
để mặc cho thần tài tung ḥanh
phá phách tâm hồn hắn. Sức yếu, hắn không thể chịu được bền bỉ
với cuộc sung đột bên trong,hắn ngủ lúc nào không biết.Số tiền
nằm tênh hênh trên đống bút vẽ dính đầy mầu sơn tăm tối.
Hôm
sau,tỉnh dậy nh́n thấy tiền,hắn mới chợt nhớ đến bổn phận,cùng
lời hứa.Hắn đi đóng khung ,mua thuốc vẽ mua vải cùng bao thuốc
lá thơm hạng trung b́nh hút để lấy hứng làm việc. Hắn tính tóan
để đủ số tiền thuê người mẫu,c̣n lại bao nhiêu hắn trang trải nợ
cơm áo ,tiền nhà,tuy c̣n thiếu nhiều,nhưng c̣n hơn không có. Tất
cả mọi thứ hắn lo liệu coi như tạm đủ,duy có người mẫu t́m đâu
ra bây giờ ? Ở cái đất nước này thật khổ cho nghệ sĩ nào quen
dùng người mẫu. Hắn thèm khát không khí ở chân trời xa lạ mà
Nghệ Thuật được nuông chiều. Các cô gái đi làm người mẫu đẹp như
tiên nhan nhản trong xưởng vẽ của họa sĩ . Hắn lo lắng v́ tiền
đă tiêu rồi mà người mẫu th́ sao ? Giở quyển lịch treo trong xó
tường hắn tính xem c̣n bao nhiêu ngày để làm việc. Hắn giật ḿnh
khi thấy thời gian ngắn quá ,chả c̣n mấy hôm nữa đă đến tết rồi.
Đầu cúi xuống đất,hắn đi đi
,lại lại quanh gian pḥng chật hẹp đầy khung tranh,thuốc vẽ
,giấy má,như con thú dữ mắc bẫy.
Sau hai
ngày đi rạc cảng để “ngọai giao người mẫu” và nhờ có sự trợ lực
của ông bạn “ăn chơi”, hắn được tọai nguyện. Trà Mi,một cô gái
nhẩy đă vui long nhận lời với điều kiện không được vẽ khỏa thân
, và cấm ngặt không được mang bầy ở pḥng Triển Lăm. Hắn gật
đầu,gật tuốt miễn rằng được việc trong lúc này.
Căn pḥng
của hắn từ hôm có Trà Mi trở nên vui vẻ lạ thường. Cứ gần 3 giờ
chiều, là hắn thấy sốt ruột, mong ngóng, luôn luôn mắt dán vào
chiếc kim đồng hồ, và lắng nghe tiếng giầy nhè nhẹ đi lên cầu
thang ọp ẹp. Thường thường Trà Mi hẹn đúng giờ lắm, đúng 3 giờ,
chiều nào cũng vậy, Trà Mi đă có mặt tại pḥng vẽ của hắn, cũng
v́ thế mà chiếc đồng hồ trở nên thiêng liêng theo với hương phấn
của Trà Mi. Trong khi hắn vẽ, Trà Mi ngoan ngơan chiều theo ư
muốn của hắn, không kêu ca hoặc than phiền mệt mỏi. Những phút
nghỉ, Trà Mi lấy khăn lau chùi bụi trên bàn, thu dọn sách vở và
có đôi khi vá cả áo sơ-mi cho hắn nữa.
Trước
những cử chỉ thân mật ấy, hắn đâm sợ bức tranh xong sớm quá, làm
mất đi cái êm dịu, mà có lẽ từ xưa hắn chưa được hưởng. Hắn vẽ
rồi lại xóa, những lời dặn ḍ của ông “nhà giầu” giờ này đối với
hắn không c̣n hiệu lực ǵ nữa, kể cả số tiền hắn đă nhận trước.
Khi làm việc, trước mặt hắn chỉ c̣n lại cái ǵ là Nghệ Thuật, là
ĐẸP mà thôi. Hắn vẽ say mê như kẻ nghiện rượu gặp ṿ rượu quư.
Nhất là thứ rượu quư đó chứa đựng trong đôi mắt đen sâu của Trà
Mi, đôi mắt thức đêm quá nhiều, lắng ch́m bao ảo ảnh xót thương.
Những nét bút đập mạnh vào mầu da mai mải, hắn lùi xa, tiến gần,
nheo nheo cặp mắt. Hắn cố tả cái sự trạng của Trà Mi in trên
dáng người thanh mảnh. Hắn quên hết, hắn chỉ nghĩ đến nhịp nhàng
của màu sắc và cân đối của h́nh thể, hơn nữa hắn chỉ nghĩ đến
con người đang ngồi trước mặt đẹp như Đức Phật.
Người
thiếu nữ tóc huyền, mắt to, môi trái tim cùng đôi chim nhạn tung
bay không thấy ghi trên mặt vải . Bức tranh thành h́nh ḥan ṭan
theo ư hắn : một cô gái – nói là Trà Mi mới đúng - ngồi bên song
cửa, tay t́ vào má ,mắt hướng về chân trời có nắng vàng chói
lọi. Mầu tím ch́m xuống bên trong khung cửa, những đường cong
tuyệt mỹ của h́nh thể lả lướt, chạy theo dáng ngồi mềm mại,một
cánh hoa hồng rơi trên vệt áo mầu xim đẹp như giọt máu. Tất cả
đă làm hắn yêu mê đến điên rồ, hắn chát mầu lên, hắn cạo đi, hắn
dằn bút xuống nghiền mầu ,hắn gắt gỏng khi chưa diễn tả nổi ư
muốn. C̣n Trà Mi, lúc nào cũng thản nhiên, dịu hiền trước những
cử chỉ thô kệch nhưng đáng yêu của nghệ sĩ quí nghề. Sự thực,
th́ Trà Mi không có ư niệm quí trọng Nghệ Thuật, trước khi nhận
lời giúp hắn. Nhưng có lẽ cái ĐẸP đă quyến rũ người và làm cho
người trở nên đẹp khi hiểu nó.
Chiều
nào cũng vậy,sau mấy giờ làm việc mệt nhọc, hắn thấy sung sướng,
tâm hồn đỡ ray rứt. Hắn ngồi yên lặng hàng giờ trước tác phẩm để
suy nghĩ . C̣n Trà Mi th́ vui vẻ kể hắn nghe những mẩu chuyện
vụn vặt về cuộc đời làm vũ nữ. Hắn cảm thương một tâm hồn sa
đọa, đă có giây phút nào bốc đồng hắn muốn kéo Trà Mi trở về
cuộc đời lành mạnh. Nhưng hắn tự kiềm chế được ngay, v́ lư do
thực tế quá tàn nhẫn. Số tiền kiếm được cũng không đủ nuôi nổi
ḿnh hắn, c̣n nói chi đến câu chuyện đèo ḅng.
Đến hôm
nay,bức tranh có thể coi là gần xong, chỉ phải sửa qua loa một
vài chi tiết nhỏ . Hắn lồng nó vào chiếc khung sơn mầu trắng làm
nổi bật những mầu sắc chói lọi. Gian pḥng như ấm áp thêm lên,
một vệt sáng mong manh lọt vào, mang niềm vui của mùa xuân sắp
tới.
- “ Lạ
quá ,gần 4 giờ rồi ,sao Trà Mi chưa đến ? “ Hắn thấy bồn chồn,
nóng ruột, mặt quay về phía cửa tay nắm chiếc tẩu, lửa bén đến
chỗ thuốc ẩm cháy rèo rèo. Trong khi chờ đợi bước chân Trà Mi
th́ bóng dáng quê mùa của ông “nhà giầu” lại hiện ra làm khổ
hắn. Hắn chắc rằng ông ta không bằng ḷng lấy bức tranh này, v́
hắn đă không chịu chiều theo ư thích của kẻ có tiền. C̣n về bổn
phận hắn, lẽ dĩ nhiên, phải trả lại số tiền đặt trước cho khách
hàng. Khó xử quá,tiền th́ hết, mà tranh lại vẽ theo ư ḿnh, hắn
đành đánh bài liều : đến đâu hay đến đó. Ngày mai, ông “ nhà
giầu” có đến, hắn sẽ phân trần,nếu không xong hắn t́m “giải
pháp” khác,tội ǵ nghĩ lắm cho khổ. Muốn làm tan u uất, hắn ngâm
to mấy câu thơ quen thuộc…
Thời
gian đi rất nhanh và nhiều khi rất chậm với kẻ đợi chờ ,4 giờ
rồi 5 giờ , hắn chưa nghe thấy tiếng giầy nhè nhẹ. Đứng dậy,hắn
nh́n qua ô cửa kính. Những đợt mây mầu ch́ nặng nề hạ thấp xuống
mái nhà Hà Nội trông giống như thường thấy ở những bức tranh vẽ
phố cổ của hắn, âm u
với nỗi sầu da diết. Tiếng rửa bát đĩa, tiếng dă gị ,tiếng gọi,
tiếng cười, tiếng ḥ hẹn nhau sẽ làm ǵ trong ba ngày Tết, từ
nhà dưới vọng lên làm hắn mủi ḷng. Bóng tối buông từ từ theo
ánh đèn thấp thóang. Quay vào hắn reo ḿnh trên đống chăn rách
tơi như tổ đỉa. Hắn vừa nằm xuống, th́ chợt nghe có tiếng giầy
lên gác. Hắn đóan không phải tiếng chân Trà Mi , v́ Trà Mi đi
nhẹ cơ mà ,lại ông bạn phải gió nào đến ám. Nghĩ thế , hắn cḥai
người ra phía trước, đưa
tay mở khóa . Cánh cửa vừa mở, mùi hương phấn quen thuộc theo
gió bay vào. Hắn ngạc nhiên nhếch miệng cười - chiếc tẩu thuốc
rung rung như muốn rời khỏi làn môi yếu đuối – Khi nh́n Trà Mi
hai tay ôm khệ nệ, nào hoa, nào bánh chưng, mứt kẹo, rượu.
“ Chắc
anh mong lắm phải không ? Em xin lỗi nhé ! Em bận đi mua mấy thứ
này biếu họa sĩ ăn Tết “.
“Ồ, Trà
Mi vẽ vời quá, Trà Mi đă có công với tác phẩm của tôi, nay Trà
Mi lại…”.
Hắn chưa
nói hết, Trà Mi đă cướp lời – “ Công với cán ǵ, trước kia em chưa được biết thế nào là Nghệ Thuật, nên em ngài ngại, chứ
bây giờ th́…”.
Tạ Tỵ
1952
|