|
Trả
lời bạn Hữu Minh :
Người nào, vật nào, chỗ nấy
Ai cũng hiểu rằng một bức tranh giả không
thể tự nó xuất hiện,không thể tự nó rơi từ trên trời
xuống,nó phải có người nào đó ngồi cặm cụi sao chép hoặc
nhái theo phong cách rồi kư tên nhà danh họa vô bức tranh đó
,đơn giản chỉ là một công việc ḥng mưu cầu lợi nhuận một
cách vô nghĩa nhất trần đời. Tôi không tin là có họa sĩ nào
lại chịu làm cái công việc khổ sai ấy,bởi v́ người nghệ sĩ
luôn ư thức được rằng "Đă mang tiếng ở trong trời đất/ Phải
có danh ǵ với núi sông" Nếu người nghệ sĩ không thực hiện
được ước vọng ấy anh ta sẽ chỉ là một bộ xương khô biết đi
,sống như thế chỉ là một sự dịch chuyển từ cái nôi tới nấm
mồ trong quá tŕnh 70 mươi năm hoặc lâu hơn là 95 năm th́
cũng vậy thôi,có nghĩa ǵ ? Tôi muốn nói là những bức tranh
bị làm giả của các danh họa VN nói chung và của BXPhái nói
riêng chủ yếu được vẽ ra bởi những người thợ vẽ hoặc một số
sinh viên mỹ thuật đang thất nghiệp v́ thế chất lượng của nó
rất kém và dễ dàng bị giới họa sĩ chuyên nghiệp phát giác.
Từ khi xuất hiện nền kinh tế thị trường cũng là khi bắt đầu
xuất hiện mọi thứ của giả để bán. Nếu bạn mua phải một chai
rượu giả ,bạn sẽ uống vào bụng,có thể bạn sẽ đau bụng một
chút,nhưng tất cả lượng rượu giả đó sẽ nằm ở trong bụng bạn
,cuối cùng nó cũng được thải ra theo đường tiêu hoá và thế
là tang chứng vật chứng cũng biến mất luôn.Nhưng bức tranh
giả lại không như thế,chẳng may cho người khách hàng chưa
"thuộc bài" mua phải đồ giả ,đem về nhà treo lù lù ở nơi
trang trọng nhất,hoan hỉ v́ mua được tác phẩm của danh họa
với giá rẻ giật ḿnh. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang,VN
ḿnh có câu "Nó có lú th́ chú nó khôn"vài ngày sau lại có
ông khách sành điệu nghệ thuật qua nhà chơi,và thế là chủ
nhân của thứ của rởm này lại một phen tá hoả tam tinh ,mặt
đỏ như vang,vội đi t́m cái gậy "phải gặp cái thằng chủ
gallery bán cho ḿnh cái thứ của đểu này để nói chuyện cho
ra ngô ra khoai."
Hầu như trong mọi trường hợp nếu khách mua phải tranh giả
th́ khi bị phát giác,người chủ gallery nếu c̣n muốn tiếp tục
duy tŕ cửa hàng sẽ đành ngậm bồ ḥn mà nộp giả lại tiền cho
êm chuyện bởi nếu không ,vị khách hàng nội địa này, sẽ dọa
đổ dầu hoả ra nhà và đốt cửa hàng luôn.Để tránh kết cục
tương tự như thế,các gallery nếu có bán tranh giả th́ chủ
yếu nhằm vào đối tượng người nước ngoài và Việt kiều,những
người không am hiểu và thuộc phong cách của BXPhái, mặt khác
,với tâm lư yên chí là với các đối tượng này khi mua trang
giả đem về nước th́ sẽ chẳng có ông khách sành điệu nghệ
thuật nào qua nhà chơi mà lo ngại hậu họa.
.Đặc tính nữa của tranh giả là giá bán của nó cũng giả
luôn,nghĩa là rất rẻ .
Theo tôi biết th́, các nhà sưu tập thế hệ thứ hai,những
khuôn mặt tiêu biểu như: Trần Hậu Tuấn, Bùi Quốc Chí,Đỗ Huy
Bắc,Dũng Vĩnh Lợi,Danh Anh,dường như đều đă từng bắt buộc bị
đóng học phí cho những ngày đầu nhập cuộc chơi,ít nhất vài
ba lần họ đă từng mua nhầm phải tranh giả và đă từng phải
hứng chịu những hệ lụy phiền toái của những "của nợ" ấy gây
ra,(giới sưu tập chuyên nghiệp hiểu rơ rằng tranh giả trước
sau cũng bị lật tẩy và khách mua sẽ đem trả lại,rất rách
việc và mất thời giờ).Với cái giá phải trả đó đă giúp họ
"thuộc bài" và trưởng thành,ngày nay số người này đều là các
chuyên gia sành sỏi về tranh Phái.
Giai đoạn làm ăn phát đạt nhất của giới làm tranh giả VN là
ở thập niên 90 ,khởi đầu là cuộc triển lăm và cuốn sách của
hăng Plumblossoms năm 1991 (xuất bản và triển lăm tranh VN
tại Hong kong- Với tựa đề cho cuốn sách và tên cuộc triển
lăm mỹ thuật Việt Nam đó là : Tâm Hồn Bộc Bạch)Trong cuốn
sách in ấn công phu và hoành tráng nhất mà họa sĩ Việt Nam
chưa từng được thấy từ trước đó. Rất tiếc là trong sách đó
số tranh giả của BXPhái lại nhiều hơn tranh thật. Và không
được biết là trong triển lăm đó tại Hong Kong có thêm bao
nhiêu bức "cọp" nữa,chỉ biết sau đó vụ việc cũng vỡ lở,tay
giám đốc người Mỹ của gallery danh giá Plumblossoms này đă
tuyệt giao luôn từ đó với nhóm cộng tác người Việt ,lư do v́
đă dẫn dắt và giới thiệu cho anh ta mua một số lượng tranh
cọp đem về Hong Kong để triển lăm và bán.(Có dịp tôi sẽ tố
cáo nhóm người đầu tiên ở VN đă kiếm được bộn tiền trong vụ
Plumblossoms,bây giờ th́ chưa bởi v́ nó có nhiều t́nh tiết
và khá dài ḍng)
Tiếp theo phải kể mấy cái tên tiêu biểu mà nhắc đến giới sưu
tập chuyên nghiệp ở VN đều biết: bà Hui ,chủ gallery Lă
Vọng; nhà sưu tập Việt kiều Hà Thúc Cần sống ở Hong Kong;nhà
sưu tập Sambon Koo người Hàn Quốc,(những người này đều có
một nhóm người Việt chăn dắt)mỗi người này đă mua vào và bán
ra ít nhất là 50 bức tranh giả của BXPhái ,cả sơn dầu lẫn
bột mầu .Bằng chứng nào giúp tôi khẳng định như vậy ? Đơn
giản là những thứ của giả đó họ lại dùng để in ấn tùm lum
vào sách và tạp chí ở nước họ.Và khi tôi sang Mỹ vào năm
1995, nhà sưu tập Phó Bá Quan (giám đốc một ngân hàng tại
Mỹ) đă mời xem số tranh mà ông ta mua được,khoảng 20 bức tất
cả đều là của giả ,vẽ cẩu thả và xấu một cách thê thảm.Để có
những của giả này, ông PBQ đă phải trả một số tiền lớn cho
Hà Thúc Cần.Một thời gian sau tôi nhận được lời cảm ơn của
nhà sưu tập ở Mỹ,ông ta nói rằng đă đem toàn bộ số tranh đó
bay sang Hong Kong để giả lại cho HTC và đă đ̣i lại ṭan bộ
số tiền.Nói chuyện thêm về nhà sưu tập Hà Thúc Cần,sau vụ đó
,ông này cũng sang VN và t́m đến gặp tôi,điều bất ngờ và thú
vị với tôi là, ban đầu,ngỡ ông ta sẽ gây sự ǵ đây,nhưng té
ra Hà Thúc Cần lại bộc bạch tâm sự :"Tôi cũng chỉ là một nạn
nhân" và đó cũng là câu nói cuối cùng mà tôi nghe được từ
nhà sưu tập rất có ...tai tiếng này,nghe có người nói, ông
ta đă mất cách đây vài năm sau khi đă tốn kém rất nhiều tiền
để thay hai quả thận nhưng cũng đành vô vọng.
Sau khi BXPhái mất,tôi đă không thể nhớ hết được đă bao lần
phải chứng kiến,phải xem những bức tranh giả,và tiếp chuyện
những nạn nhân của tụi họa tặc. Phần nhiều những khách hàng
nếu mua những tranh có giá tiền khá lớn ,họ thường đem đến
gặp tôi để check.Tôi luôn theo một nguyên tắc có thể nói là
sắt đá đó là nói sự thật. Nếu bức tranh đó là của giả th́
của bất kỳ ai đă bán bức đó,tôi cũng sẽ không khoan nhượng
.Khi tôi khẳng định đó là tranh thật hay tranh giả th́ trong
mọi trường hợp tôi đă tự nguyện nhận lănh trách nhiệm về
điều ḿnh đă nói mà hoàn toàn không thu lợi ǵ cho ḿnh dù
chỉ một đồng xu teng v́ tôi đă coi đó là bổn phận và trách
nhiệm mỗi khi có những yêu cầu cần được giải đáp về tranh
của BXPhái.Số các vị khách đă có nhu cầu check tranh khoảng
trên 50 người,Việt,Tây,Hàn,Nhật,Mỹ....Trong gần 20 chục năm
sau khi BXPhái mất,giới làm tranh giả đă bị tôi bác bỏ đă ở
con số không ít hơn 100 bức, có đủ loại kích cỡ và chất
liệu,và số tiền đă cứu cho khách Việt Nam và khách Quốc tế
khỏi bị mất oan cũng không ít hơn 200.000 USD, nói vậy c̣n
thấy là ít,lấy thí dụ chỉ riêng nhà sưu tập Phùng Tất Thắng
(sống ở Hà Nội),tôi cũng đă cứu thua cho anh ta ít nhất là
20.000 USD,anh chàng này cứ một thời gian lại ôm một bức
tranh đến gặp tôi và hỏi :"Anh ơi, tranh này có mua được
không ? " sau khi biết là tranh giả, lại hớt hải,khẩn cấp ôm
tranh đem trả cho người bán và đ̣i lại tiền đặt trước,nhiều
lần như thế mà anh ta vẫn không nản chí,sau cùng anh ta đem
lại một bức tranh thật của BXPhái cùng với câu hỏi cũ nhưng
lại nhận được câu trả lời mới : đó là tranh thật. Thế nhưng
nhà sưu tập này lại không tỏ ra vui ,anh ta thú nhận rằng
"riêng bức này họ lại không bán và bảo cầm đến cho anh xem
để muốn biết anh sẽ khảng định như thế nào ?
Bạn có biết bí quyết nào đă giúp tôi phân biệt được đâu là
cái dây thừng và đâu là con rắn không ? Ngoài những kinh
nghiệm mà tôi đă nói , tôi lại có một kinh nghiệm nữa,tưởng
như rất nhỏ mọn thế nhưng bằng cách đó thôi cũng đủ biết đó
là tranh thật hay đó là tranh giả mà chưa cần phải nh́n vào
bức tranh. Cách thức đó là : đầu tiên,tôi yêu cầu khách cho
xem mặt sau của bức tranh. Có thể bạn chưa biết đó thôi,mặt
sau của những bức tranh BXPhái cũng có tiếng nói ,cũng có
ngôn ngữ của nó đấy.
Hữu Minh hỏi: Qua đây
có thể thấy thị trường hội họa Vn trong 10 năm (từ 1990 đến
2000) có hẳn một thế giới ngầm,có tổ chức và sự liên kết
giữa các nhóm người Việt và người ngoại quốc để làm và tiêu
thụ tranh giả ở nước ngoài,cụ thể ở mấy nước mà ta đă thấy :
Hồng Kông,Hàn Quốc,Singapore...và tranh giả của BXP cũng đă
len lỏi được cả vào nhà bán đấu giá danh tiếng hàng đầu thế
giới Christie’s.Câu hỏi được đặt ra là, giới chức có trách
nhiệm ở VN có biết không và phản ứng của họ như thế nào
trước tệ trạng này ?
Như
đă nói,tranh giả của các danh họa VN không phải tự nhiên từ
trên trời rơi xuống,nó phải có người vẽ.Người vẽ là ai ?
Điều này quá đơn giản nếu nhà chức trách muốn truy t́m. Chỉ
cần vào một gallery có bức tranh giả ấy ,nhà chức trách chỉ
cần nghiêm nét mặt với giọng nói to hơn một chút : "Ai đă
gửi bán bức này ? " Hoặc :"Đă mua bức này của ai ?"Th́ tôi
đảm bảo là trong một buổi chiều sẽ túm được hàng tá họa
tặc.Nhưng vấn đề là,tôi nghĩ ,h́nh như ở VN pháp luật chỉ
(hoặc sẽ) được thực thi khi có ai đó đâm đơn khiếu kiện. Về
phía những người sau khi biết ḿnh bị mắc lỡm mua phải của
giả thường cố gắng trở lại thương lượng với người đă bán thứ
hàng giả đó và cả người bán cũng muốn yên chuyện nên giải
quyết nhanh gọn theo cách của họ. Tôi chưa thấy có trường
hợp nào liên quan tới tranh giả của các maitre mà chính
quyền phải ra tay xử lư.
Hồng Gấm
hỏi: Như anh
nói th́ đă từng "giật đổ" hơn 100 bức tranh cọp,vậy chắc hẳn
sẽ không tránh được những phản ứng của các tác giả và cả của
người sở hữu những thứ đó ?
Thường th́ nếu được hỏi th́ tôi sẽ có trách
nhiệm phải trả lời.Và tôi ư thức rơ trách nhiệm của ḿnh,tôi
hiểu rằng nếu ḿnh nói sai hoặc kết luận không đúng,bảo
tranh thật là tranh giả,tôi biết ,người sở hữu bức tranh
thật đó có quyền đến trước cửa nhà ḿnh mà ném gạch đá vào
nhà ḿnh. Nhưng bạn biết đấy,và tôi cũng ngạc nhiên có phần
hơi thất vọng một chút là chẳng thấy có phản ứng nào từ phía
những người có những bức tranh giả mà khách đă đem trả lại
cho họ v́ đă tin vào điều tôi khẳng định.Tôi sẽ rất vui nếu
được gặp mặt trực tiếp với các tác giả những bức tranh cọp
ấy.Tôi sẽ phân tích cho họ hiểu là họ đă vụng về và kém cỏi
như thế nào.Một lần nữa tôi muốn khảng định rằng :Tranh
BXPhái không làm giả được. Tôi nghĩ những ai yêu Phái và
hiểu nghệ thuật của Phái cũng sẽ đồng ư với ư kiến này.
Có một phản ứng duy nhất mà tôi đă gặp,đó là trường hợp ông
Lâm cà phê đă bán một bức sơn dầu cho một người Mỹ.Khi tôi
đến chơi nhà anh này,việc đầu tiên anh ta muốn khoe với
khách là một bức tranh của một danh họa VN BXPhái . Trời ơi
trời,tranh của grand maitre mà thế này ư ?Tôi nói với anh ta
đó là một bức tranh của một họa sĩ nào đó không có giá trị
nhưng đă được chủ nhân của bức tranh thay chữ kư và gán cho
của Phái.Một thời gian sau ,anh chàng này lại sang VN và
cũng đem bức đó về trả cho ông Lâm.Tất nhiên ông Lâm
toét không
có cửa nào để chạy và buộc phải trả lại tiền cho khách.Phản
ứng của ông Lâm toét khi gặp tôi là một câu
trách cứ làm tôi buồn cười
măi,tôi không rơ là ông Lâm toét đă ngây thơ đến mức như thế hay
đă vờ ngây thơ khi ông nói :" Đáng lẽ cậu phải làm ngơ đi
cho tớ chứ!Ngày xưa ,ông cụ nhà cậu và tôi đă khổ nhiều
rồi,đă bị bọn tư bản Đế quốc nó xâm lược,bóc lột nhiều
rồi,bây giờ ḿnh bóc lột lại tụi nó một chút th́ cũng là lẽ
thường t́nh thôi." Nghe ông Lâm toét nói vậy tôi chỉ biết cười và
chợt hiểu rằng suy nghĩ của những người từng bán những bức
tranh giả cho khách ngoại quốc chắc cũng chỉ đơn giản như vậy thôi.
Gerard hỏi : Tranh
giả ở Vn xuất hiện từ bao giờ ?

Thường th́ tranh giả chỉ xuất
hiện sau khi người họa sĩ chết.Nhưng ở VN họa sĩ c̣n sống
hay đă chết không quan trọng lắm, quan trọng là nếu tranh
của anh ta đắt giá và có nhiều khách hàng quan tâm th́ dù
người họa sĩ đó đang c̣n sống khoẻ người ta cũng bất
chấp luôn và hồn nhiên làm giả tranh của
họa sĩ đắt giá đó .Trường hợp họa sĩ Nguyễn Tư Nghiêm
là một thí dụ,cách đây vài năm tôi đă nghe nói: bà Thu Giang
(là vợ họa sĩ Nguyễn Tư Nghiêm và là con gái nhà văn Nguyễn
Tuân) cứ một thời gian bà Thu Giang lại phải đi "tuần tra"
qua các gallery ở Hà Nội để xử lư những bức tranh "chướng
tai gai mắt" đă láo lếu kư tên là Nghiêm(?)Thực tế,tranh giả ở
VN đă xuất hiện lâu hơn người ta tưởng.Tiền thân của những
người làm tranh giả lại chính là Bảo tàng Mỹ thuật VN.Từ
những năm 60 ở thế kỷ trước ,người ta đă có chủ chương sao
chép lại những tác phẩm của các danh họa VN mà BTMT không có
khả năng có được để trưng bày với lư do là để cho công chúng
thưởng thức và học tập. Bên
cạnh đó,BTMT có cả một dịch vụ sao chép tất cả những bức
tranh nào ở trong bảo tàng nếu khách yêu thích và đặt vẽ
giống y như vậy.Tôi đă được nghe chính nhà
sưu tập Hà Thúc Cần khoe kể với tôi rằng ông ta đă đặt BTMT
làm phiên bản tất cả những bức tranh quan trọng có trong
BTMT(từ năm 1987) hệ quả đă xảy ra tiêu biểu nhất của vấn đề
này chính là bức "Bến Phà ở Sông Đà " của BXP mà ông Hà Thúc
Cần đă dùng phiên bản bức này để tham gia bán đấu giá tại
nhà bán đấu giá danh tiếng hàng đầu thế giới Christie’s vào
tháng 10/1997 tại Singapore với giá bán là 47.000 USD
Thời
BXP ,tôi nhớ là thỉnh thoảng họa
sĩ Hoàng Tích Chù lại đến nhà và mời BXP đi nhà hàng để khao
v́ vừa được BTMT đặt hàng.Họa sĩ HTC có một bức sơn mài được
xem là thành công nhất trong sự nghiệp của ông đó là bức "Tổ
đổi công" Họa sĩ này cũng đă tâm sự,ông được BTMT đặt vẽ lại
nhiều lần quá đến nỗi mỗi lần nh́n thấy đứa con tinh thần
của ḿnh mà phát sợ.
Chuyện
của họa sĩ Nguyễn Trọng Niết lại mang vẻ bi hài,họa sĩ Niết
vốn là người bạn xưa cũ của BXP và cũng là hàng xóm của
chúng tôi. Năm nay họa sĩ Niết cũng đă 86 tuổi.Họa sĩ Niết
từng than thở và kể với tôi về một chuyện oan ức của ông xảy
ra ở BTMT,theo ông Niết cho hay:
-Họ đă bán bố nó bức tranh "Chợ Mường Khương" của tớ cho
nước anh em XHCN là Liên Xô từ lâu và bức đó hiện đang được
bày tại Bảo tàng Phương Đông ở Nga.Thậm chí người Nga c̣n in
vào sách bức đó và gửi biếu sách tôi đây. Họa sĩ Niết lấy
sách và chỉ cho tôi xem bức sơn mài "Chợ Mường Khương".Sau
đó ông nói tiếp :
-Hôm vừa rồi tôi qua BTMT,giật ḿnh v́ thấy người ta treo
bức do ai đó vẽ lại bức "Chợ Mường Khương". Ḿnh thấy ngỡ
ngàng,xa lạ, v́ đâu phải đứa con tinh thần của ḿnh chứ.Tôi
có gặp người phụ trách để khiếu nại sự việc th́ người ta bảo
:" Tranh của cụ đó chứ c̣n của ai ? Cụ già rồi nên bị lẫn,cụ
không nhận ra tranh của ḿnh đó thôi" Họa sĩ Nguyễn Trọng
Niết bèn đưa ra quyển sách và chỉ vào bức tranh in trong đó
có lời ghi chú là thuộc sở hữu của bảo tàng Nga ,rồi hỏi :
-Thế tại sao bức này lại đang nằm ở Nga ? Các cán bộ bảo
tàng lại cười và bảo người họa sĩ già :
- Chắc là cụ đă từng vẽ hai bức mà v́ tuổi già trí nhớ kém
nên cụ đă quên đó thôi.
Sau cùng họa sĩ yêu cầu không được trưng bày bức tranh chép
lại đó, v́ họa sĩ Niết khăng khăng khẳng định đó không phải
đứa con tinh thần của ḿnh ,nhưng cán bộ bảo tàng đă giải
thích cho người họa sĩ già hiểu rằng, đó là tài sản của Nhà
nước,không thể thay đổi theo ư muốn của mỗi cá nhân được.
Gerard hỏi
:Sinh thời BXP có ư thức được rằng sẽ có khi người ta
làm tranh giả của ông một cách phổ biến như ngày nay ?
Thời BXPhái,người ta sống có phần romantic hơn ,t́nh người
hơn thời nay.Khi đó cũng rất thịch hành bài hát của Pháp"
"L'amour C'est Pour Rien "", thời BXPhái,chuyện "T́nh
Cho Không" là có
thật.Tranh đẹp ,các họa sĩ dùng để tặng cho người mến mộ là thường.Ngay
cả tranh nguyên bản của các họa sĩ khi đó c̣n
chưa được đám nhân quần quí trọng một cách đúng mức th́ nói chi đến mấy
cái chuyện tranh giả. BXPhái cũng có lần nói :" Không biết
sau này người ta có làm giả tranh của ḿnh không? Ḿnh cũng
rất muốn xem nó sẽ được vẽ như thế nào ? "
|