GERARD hoi :
Anh Phuong không phai là ngụi mat áo da côp, anh là côp
thât(HÔ PHU SANH HÔ TU).Nhung ban tánh có ve hîèn ḥa, nhân
nai.Xin anh cho bîét ban tánh dó cua tṛi phú, giáo duc nhân
duoc tù BXP hay dó là nhung bài hoc tù xa hôi khôn khó cua
ngày xua dem lai?
Câu
hỏi của bạn làm tôi bối rối,bởi tôi biết đó là câu hỏi có
thiện ư .Tuy vậy, với những câu như thế ,người ta dễ trở nên
mụ mị và bắt đầu rơi vào ba hoa bốc phét, đó cũng là cơ hội
thuận lợi để tự đánh bóng ḿnh.Hăy nh́n vào cuộc đời và sự
nghiệp của BXP để làm tấm gương soi -Cả cuộc đời ông,tài
năng như thế,tự tin và biết ḿnh biết người là thế,vậy tại
sao ông vẫn âm thầm,nhẫn nại,không bao giờ cần cố gắng đua
chen,thi thố với những đồng nghiệp cùng thời. trong gần 40
lầm lũi năm lao động nghệ thuật,thậm chí ông c̣n không được
xếp trong hàng ngũ của các họa sĩ chính thống cùng thời với
ông.Chỉ đến khi có sự cởi trói cho văn nghệ sĩ trong vài năm
cuối đời ông,BXP mới được phép tổ chức một triển lăm cá nhân
đầu tiên và cũng là duy nhất khi ông c̣n sống.Nghệ sĩ nào
cũng có những khát vọng khẳng định tên tuổi ḿnh,góp sức
,góp công ḿnh vào vườn hoa nghệ thuật thế giới.Vậy trong
mấy chục năm nhẫn nhịn và dồn nén ấy,BXP đă tự đánh giá về
ḿnh như thế nào ? Hăy nghe họa sĩ Việt Hải kể lại câu
chuyện từ năm 1958,khi đó Việt Hải đang là sinh viên trường
mỹ thuật do chính BXP phụ trách,giảng dậy.Trong buổi họp
"Phê và tự phê" Việt Hải là thư kư,ghi chép lại những lời tự
phê của người thầy ḿnh.Trong buổi họp phừng phừng khí thế
đấu tranh ấy,Vũ Giáng Hương(cũng là học tṛ của BXP) làm chủ
tọa,người ta đă tra vấn với nhiều câu hỏi.Theo họa sĩ Việt
Hải đă kể lại với tôi :
-Rất nhiều vấn đề mà thời gian quá lâu đă làm tôi quên nhưng
tôi c̣n nhớ măi khi BXP phải trả lời câu hỏi, người họa sĩ
vẽ để làm ǵ ? BXP đă nói :" Tôi vẽ để làm sáng tỏ 3 điều :
Tôi là người tốt.Tôi là người yêu nước.Tôi là người có tài."
Năm 1984, là khách đến dự khai mặc cuộc triển lăm cá nhân
đầu tiên của BXP,Việt Hải đă đem chuyện cũ cách đó đă 30 năm
ra hỏi BXP:
-Bây giờ ông sẽ trả lời như thế nào ,nếu người ta lại hỏi
vẫn câu hỏi đó ?
BXP đáp :
-Tôi vẫn trả lời như vậy. Tuy nhiên ở vế thứ ba, tôi muốn
sửa lại một chút: " Tôi ngờ,tôi là người có tài"
Tôi trân trọng phẩm chất kiên định trong quan niệm sáng tác
nghệ thuật và đức tính nhẫn nại, chịu đựng đến mức thánh
thiện của BXP và xem đó là tấm gương nh́n vào để ứng xử và
sống.
Gerard : Descendant d'un peintre renommé, tu as
pourtant gardé un caractère doux et patient.Peux-tu nous
dire si ce trait de caractère est inné, acquis suite à
l'éducation aux côtés de BXP ou c'est le résultat de tes
dures années de misère?
Bui Thanh Phuong :Ta question me met mal à l'aise car
je sais qu'elle a plein de bonnes intentions.Cependant, ces
questions peuvent étre l'occasion d'un début de mythomanie
et c'est également l'occasion de se surestimer.Il faut
regarder la vie et la carrière de BXP pour prendre
exemple.De toute sa vie, avec son talent, sa confiance en
soi et aux autres, pourquoi reste-il silencieux et patient,
sans vouloir jouer les coudes et surpasser ses autres
confrères de la méme époque pendant quarante ans d'ascétique
travail artistique et méme s'il n'a pas été dans l'équipe de
peintres officialisés.Ce n'est que quand on a décidé de
laisser exprimer les artistes vers la fin de sa vie, BXP a
le droit de faire son unique première et dernière exposition
de son vivant.Tout artiste a soif de reconnaissance, pour
mettre sa pierre à l'édifice universel.Pendant ces décennies
de souffrance, comment BXP se juge-t-il?Prenons le temps
d'écouter le peintre Viêt Hai raconter l'histoire des années
1958;à cette époque là, Viêt Hai était étudiant de l'école
des Beaux-Arts où BXP professait.Pendant la réunion
d'auto-critique, Viêt Hai était sécrétaire pour retranscrire
les auto-critiques de son maitre.Pendant cette réunion très
tendue, où Vu Giáng Huong(lui aussi élève de BXP) préside,
on lui a posé de nombreuses questions;Selon le peintre Viêt
Hai :"Il y a beaucoup de sujets abordés que j'ai oublié avec
le temps mais je me rappelle toujours de la réponse que BXP
a apporté à cette question: "Pourquoi le peintre
peint-il?".BXP répond:"Je peins pour démontrer trois
choses:Je suis un honnéte homme;je suis un patriote,Je suis
un peintre talentueux."
En 1984, en étant invité de la première exposition
individuelle de BXP, Viêt Hai rappelle l'histoire ancienne
vieille de trente ans et repose la question:"Maintenant, que
répondez-vous à cette méme question?".BXP répond:"J'aurai
les mémes réponses.Cependant, concernant le troisième
point,je désire modifier à peine:Je pense étre un peintre
talentueux".
Je respecte le caractère droit dans sa vision artistique et
sa patience, sa capacité à encaisser jusqu'au boutisme et je
prends cela comme exemple pour me comporter et vivre.
Traducteur:CHAPUIS GERARD
GERARD hoi :Anh da kê Chuyên
Đúc Minh,Chuyên Lâm Cà Phê,.Nêu duoc, xin Anh nói dên
Chuyên Bông Hàng Bụm
Bổng
Hàng Buồm-đó là cách gọi của giới họa sĩ dành cho nhà sưu
tập Phạm Văn Bổng để không bị nhầm với Bổng nhà văn tác giả
của cuốn tiểu thuyết "Con Trâu" ( ông Bổng nhà văn này cũng
được gọi với cái tên : Bổng Con Trâu) .Ông Bổng Hàng Buồm
c̣n được BXP gọi bằng cái tên vui là : Bổng Ne Pa Bồng (Bong
n'est pas bon )
Me xừ Bông
Đi không
Về có
Ông Bổng Hàng Buồm sau nhiều chục năm gom góp ,năng nhặt
chặt bị ,nay đă có một bộ sưu tập đáng nể ,phong phú ,đa
dạng về các loại h́nh văn hóa nghệ thuật Việt Nam.Họa sĩ mà
ông Bổng Hàng Buồm có nhiều tranh nhất vẫn là BXP.
Bổng Hàng Buồm đến với thế giới của mầu và h́nh hoàn toàn do
sự t́nh cờ.Vốn là một người lính pháo binh trong cuộc chiến
với người Pháp,trong một trận thắng,quân đội Việt Minh tràn
vào trận địa của người Pháp,người ta quan tâm tới những
chiến lợi phẩm là khí cụ quân sự và những vật có giá
trị.Không ai để ư đến vài bức tranh treo trên tường.Người
lính pháo binh thấy hay hay,anh vội gỡ chúng ra khỏi những
tấm khung , cuộn lại cẩn thận rồi cất kỹ vào trong ba
lô.Ngay từ đầu,ông Bổng Hàng Buồm đă đến với nghiệp sưu tập
bằng tay không, và thói quen ấy đă đồng hành với ông trong
suốt cuộc hành tŕnh t́m kiếm những tác phẩm nghệ thuật.
Giữa những năm 60, ông Bổng cùng gia đ́nh chuyển từ quê về
Hà Nội, trong căn gác 2 ở ngơ 93 phố Hàng Buồm. Căn pḥng
chỉ vẻn vẹn 20m2, cũ kỹ, ẩm tối.Ban ngày khách muốn đến nhà
Bổng,phải đi qua một đoạn ngơ tối um,muốn thấy lối đi phải
dùng đèn pin hoặc hộp quẹt, nếu không có cả hai thứ này
,phải vừa đi vừa khua tay về phía trước.
Giới sưu tập tranh ở VN,ban đầu họ là một nhóm người đă có
sẵn những món đồ cổ và họ vốn là những tay chơi đồ cổ ,hộ
chỉ sành sỏi và hiểu về đồ cổ hoặc tiền cổ. Sau này khi tiếp
xúc và học hỏi ở giới họa sĩ,nhiều người trong số họ đă trở
thành những chuyên gia với con mắt xem tranh thực sự chuẩn
xác .Những người cùng thời với Bổng Hàng Buồm,phải kể đến:
Đức Minh, Bá Đạm,Lâm Toét,Trần Thịnh,Huệ Tóc Bạc,Tô
Ninh...Con số những người chơi tranh thời ấy dẫu không nhiều
nhưng thực sự có chất lượng và rất có gout, chính họ là
những người có công rất lớn,góp phần tạo ra những sinh khí
,hào hứng ,cốt cách và tinh thần cho các họa sĩ .Công lao
của họ không phải bằng tiền họ có,thời ấy ai cũng nghèo khổ
cả,(không có thí dụ nào nói rằng các nhà sưu tập thời ấy đă
từng mua tác phẩm nào với giá đáng kể).Điều quan trọng mà
các vị sưu tập ấy tạo ra (từ năm 1960 đến 1980)là,không ai
khác,họ chính là những người cổ vũ ,là công chúng xem tranh
và b́nh chọn ngôi thứ trong làng hội họa một cách chuẩn xác
nhất.Kiến thức hội họa của họ đáng để cho thế hệ mới học
hỏi.Các nhà sưu tập thế hệ đầu tiên ấy ,chất lượng hơn và
khác hẳn với giới sưu tập bát nháo hiện nay.
Chuyện riêng về Bổng Hàng Buồm với BXP không có nhiều lắm
bởi bất kỳ mối quan hệ nào nếu không được bắt nguồn từ sự
chân thành đều sẽ không dẫn tới sự cảm động.Ông Bổng đến với
BXP với quan điểm "đi không về có" và "đi nhẹ về nặng" BXP
cũng biết là Bổng lợi dụng ḿnh,nhưng ông đă hầu như bỏ
ngỏ.V́ nể trọng sự rộng lượng của BXP,nên bao giờ ông Bổng
cũng xem BXP như "đại ca" của ḿnh,luôn vâng dạ và tận tuỵ
.Hầu như các tối ,Bổng Hàng Buồm thường có mặt tại nhà BXP
và đăng kư cái sọt đựng giấy. Cái sọt đựng giấy,rác ấy là
nơi BXP sẽ vứt vào đấy những bức tranh vẽ mà ông không vừa
ư.Thường là tranh vẽ trên giấy,BXP có thói quen là khi thấy
bức vẽ đó chưa hay,ông vo tṛn bức tranh lại như một quả
bóng nhỏ và từ xa khoảng 4 mét ông luôn ném trúng vào chiếc
sọt giấy để trong góc nhà.Mỗi lần như thế, Bổng Hàng Buồm
lại vỗ tay vang và khen BXP là một quán quân suất sắc của
môn bóng rổ.Mỗi tối,ông Bổng thường nhặt được 2 hoặc 3 "quả
bóng" như thế.Sau đó ông Bổng đem những "chiến lợi phẩm" đó
về nhà,duỗi thẳng ra và dùng bàn là ép cho thật phẳng.Công
đoạn cuối là quay trở lại nhà BXP để xin tác giả chữ kư.
Những bức tranh đă từng là "quả bóng" nhỏ ấy tuy cũng chỉ là
kích cỡ nhỏ và trên giấy,nhưng sau khi BXP mất, các sưu tập
ở TP Hồ Chí Minh đă phải mua của ông Bổng với giá 1000 USD
cho một "qủa bóng nhỏ" ấy.
Một chiêu thức nữa tôi thấy ông Bổng cũng hay sử dụng là đem
đến một bộ bút vẽ cho BXP mượn.Ông Bổng sẽ chờ đợi một
khoảng thời gian đủ để cho những chiếc bút đó đă được BXP sử
dụng ...ṃn,Đấy sẽ là lúc ông Bổng ngỏ ư đ̣i lại. BXP không
có cách nào khác là phải đền bù một bức tranh theo nguyện
vọng của me xừ Bông,bởi v́,người ta không thể khi mượn đồ
c̣n mới mà khi trả, lại bị ṃn vẹt đi như vậy được.
Người ta cũng đă nói vui về nhà sưu tập này " Sau khi bắt
tay ông ta,cần phải kiểm tra lại xem c̣n đủ năm ngón tay
trên bàn tay của ḿnh không "
Và có một vài h́nh ảnh ấn tượng c̣n lưu lại trong trí nhớ
tôi ,đó là “Hà Nội 12 ngày đêm” người Mỹ muốn miền Bắc Việt
Nam trở lại thời kỳ đồ đá,thời kỳ của những chiếc ấm và bát
bằng đất nung, nên đă sử dụng máy bay B52 tiến hành cuộc
đánh phá ồ ạt chiến lược vào Hà Nội năm 1972.Những ngày đêm
ác liệt đó,cuộc sống thật mong manh, người ta không dám chắc
là ngày mai ḿnh c̣n sống hay sẽ chết.Vậy mà có một buổi tối
trong 12 ngày đêm ấy,ông Bổng Hàng Buồm cùng với ông Đức
Minh đến chơi nhà BXP. Ông Bổng yêu cầu BXP thắp sáng đèn
lên để chỉ cho ông Đức Minh xem một bức tranh. Trong tiếng
bom đạn rền vang ngoài trời,tôi nghe lẫn trong tiếng c̣ kè
thương lượng của 2 nhà sưu tập. Ông Đức Minh th́ muốn có bức
Kiều của Nguyễn Tư Nghiêm mà ông Bổng đang giữ.C̣n Mít Tơ
Bông muốn ông Đức Minh mua bức của BXP để trao đổi lấy bức
Kiều.Nếu không được chứng kiến tận mắt h́nh ảnh này,người ta
sẽ cho rằng đó là h́nh ảnh của một kịch bản cho một bộ phim.
Bức tranh của BXP có giá trị lớn và cũng là bức cuối cùng
nhờ vào tài "thuyết khách" mà Bổng Hàng Buồm có được đó là
lần ông Bổng tổ chức cưới chồng cho cô con gái (năm
1987).Ông Bổng đem thiệp cưới đến mời vợ chồng BXP đến
dự.Trong lúc đưa thiệp mời, ông Bổng đưa ra ư kiến :" Để
tránh cho anh khỏi lăng phí tiền mừng ngày vui của các
cháu,mặt khác cũng là nguyện vọng của hai đứa chúng nó,thay
v́ mừng tiền như thiên hạ,lần này xin anh tặng tụi nó một
bức tranh." BXP vui vẻ nhận lời. Hôm đi dự đám cưới, BXP sai
tôi gỡ một bức tranh to vật vă ở trên tường xuống.
Hôm BXP mất (24/6/1988)hàng ngàn người Hà Nội đă đến tiễn
đưa ông.Chỉ riêng ông Bổng Hàng Buồm đến và đứng yên lặng lẽ
một ḿnh hàng giờ trong góc khuất ,nước mắt dàn dụa trên
khuôn mặt.Tôi biết,ông Bổng là người hiếm hoi đă hiểu rơ cái
tài và cái t́nh của BXP đến từng chi tiết .Tôi đến bên ông
Bổng,bất giác,cả hai chúng tôi đặt tay lên vai nhau,ông Bổng
nói lẩm bẩm như người nói một ḿnh: " Anh Phái vĩ đại thật
!Anh Phái vĩ đại thật!"
*Bài Bổng Hàng Buồm đă bị
người ta bị người ta hồn nhiên "cầm nhầm" và đăng tum lum
trên trên mấy tờ báo . "Bổng Hàng Buồm"
bỗng nhiên trở thành bài của 3 "tác giả" cùng một lúc (?) Ở Việt Nam thường có những
chuyện: thấy mà không lạ ,c̣n nếu lạ mà
không thấy th́ đă không nên chuyện.
1
http://giadinh.net.vn/print_preview.php?nID=5581&lang=Vn
2
http://www.gdtd.com.vn/gdtdroot/2007-066/bai04.htm
3
http://www.cinet.gov.vn/?ctl=usc_NewsViewsdetail&zoneid=20&rootId=0&newsid=21680
HISTOIRE de Bong Hang Buom
Bông
Hàng Bụm est un surnom donné par les artistes-peintres au
collectionneur Pham Van Bông pour ne pas se méprendre avec
Bông, l'écrivain, auteur du roman "Le buffle"(cet auteur est
encore appelé Bông le buffle).Monsieur Bông est encore
appelé par BXP en plaisantant " Bong n'est pas bon"
Monsieur Bông part sans rien/revient plein les mains.
Monsieur Bông, après plusieurs années de ratissage, de fond
en comble, aujourd'hui, possède une collection respectable,
bien fournie et éclectique sur l'art pictural culturel
vietnamien.Les toiles de l'artiste-peintre que Monsieur Bông
Hàng Bụm possède les plus est évidemment celles BXP. Bông
Hàng Bụm vient au monde pictural de façon tout à fait
fortuite.Etant soldat artilleur dans la guerre contre les
français, dans une victoire, l'armée Viêt Minh envahit un
poste français, et les gens ne s'intéressent qu'aux trophées
tels que les armes militaires ou objets de valeur. Personne
ne s'intéresse à ces quelques toiles accrochées aux murs.Le
soldat artilleur trouve ces toiles assez jolies, s'empresse
de les désencadrer, les enroule et les met soigneseument
dans son sac à dos.Dès le début, Monsieur Bông Hàng Bụm
embrasse la carrière de collectionneur avec ses mains vides,
et cette habitude est devenue son compagnon de route dans
toutes ses recherches des oeuvres artistiques.
Au milieu des annés 60, Monsieur Bông et sa famille quittent
leur village natal pour arriver à Hà Nôi, à la mezzanine
numéro 2 du 93 rue des voiles.La pièce est d'à peine vingt
mètres carré, vieille et mal éclairée.Dans la journée, si
quelqu'un veut lui rendre visite, doit passer par un tronçon
tout obscur et pour s'éclairer doit, soit utiliser une
torche soit une boite d'allumettes et si l'on ne possède pas
ces deux objets, on doit marcher tout en passant la main
devant.Le monde des collectionneurs vietnamiens de tableaux
du début sont des collectionneurs d'antiquité, très au fait
des antiquités ou des anciennes monnaies. Après, lorsqu'ils
sont en contact et apprennent auprès des peintres, plusieurs
d'entre eux deviennent des professionnels avec un regard
très aiguisé.Si on doit parler des personnes de la
génération de Bông Hàng Bụm, il faut parler de: Đúc Minh,
Bá Đam,Lâm Toét,Trân Thinh,Huê Tóc Bac...Le nombre des
collectionneurs de cette époque n'est pas nombreux en
vérité, mais ils ont le niveau et le gôut, ils ont rendu un
grand service en créant un atmosphère enthousiaste,
structurel, un esprit pour les peintres.Leur mérite ne se
mesure pas avec l'argent qu'ils possèdent, à cette époque
là, tout le monde est nécessiteux(il n'y a aucun exemple
pour dire que les collectionneurs de l'époque ont acheté des
oeuvres à des prix faramineux).La chose la plus importante
que ces collectionneurs ont crée (des années 1960 à1980) est
qu'ils sont les supporters, le public qui regarde les toiles
et qui classifie les peintres dans le monde de l'art de
façon la plus sûre qu'il soit. Leurs connaissances sur l'art
doivent étre un exemple pour la nouvelle génération.Cette
première fournée de collectionneurs est complètement
différente de la génération actuelle des collectionneurs .
Les histoires entre Bông Hàng Bụm et BXP ne sont pas
nombreuses car si la relation ne débute pas par la
sincérité, elle ne peut amener l'émotion.Monsieur Bông va
vers BXP avec un objectif "partir sans rien, revenir avec
quelque chose" et "partir léger, revenir charger".BXP est
très conscient que Bông profite de lui, mais à peu près
certain il laisse passer.En respectant la largesse de BXP à
son égard, Bông considère BXP comme son "ainé", et très
obéissant à son égard. Pratiquement, Bông Hàng Bụm est au
domicle de BXP tous les soirs et s'inscrit auprès de la
poubelle de celui-ci.C'est dans cette poubelle placée dans
un coin de la maison que BXP jette les dessins qui ne lui
font pas plaisir.D'habitude ce sont des aquarelles sur
papier qu'il considère inesthétique que BXP fait une boule
et, de quatre mètres de loin, y jette avec précision.A
chaque fois, Bông Hàng Bụm ne manque pas de faire l'éloge
du talent de champion de baskett ball de BXP.Chaque soir,
Bông réussit à ramasser deux ou trois "balles" de cette
sorte.Puis il ramène ces "trophées" chez lui, les étale puis
les repasse.Le dernier acte passe par le retour à la case
départ au domicile de BXP pour lui demander la signature.Ces
tableaux qui ont été des balles, méme de dimensions très
petites et sur papier ont été rachetés à Monsieur Bông par
les collectionneurs de Hô Chí Minh ville à 1000 usd après le
décès de BXP.
Une autre technique que j'ai vu utiliser souvent Monsieur
Bông est qu'il amène pour préter à BXP une série de stylos à
dessin.Il patiente pourque BXP ait fini de les... user et
c'est à ce moment là qu'il décide de les réclamer à BXP qui
n'a d'autres moyens que de donner un tableau selon les
désirs de Monsieur Bông puisqu'on ne peut rendre les stylos
usés alors qu'on les a emprunté tout neufs.On a aussi
plaisanté sur ce collectionneur:"Après lui avoir dit bonjour
en lui donnant la main, il vaut mieux vérifier la totalité
de ses doigts".
Et il reste dans mon esprit quelques histoires remarquables,
c'est celle de "Hà Nôi en douze nuits", l'époque où les
américains ont voulu renvoyer le Nord Vietnam vers la
préhistoire, celle des théières et bols en terre cuite, en
utilisant les B52 en 1972.Ces jours et nuits de terreur, la
vie ne tient qu'à un fil, où on n'est pas sûr de survivre le
lendemain.Et pourtant, lors d'une de ces douze nuits,
Monsieur Bông Hàng Bụm et Monsieur Đúc Minh passent rendre
visite à BXP.Monsieur Bông supplie BXP d'allumer pour
pouvoir montrer un tableau à Monsieur Đúc Minh.Dans le
déchirement du ciel par des explosions de bombes, j'ai
entendu les marchandages de ces deux
collectionneurs.Monsieur Đúc Minh désire un tableau de Kîèu
de Nguyên Tu Nghiêm désormais dans les mains de Monsieur
Bông et Monsieur Bông désire que Monsieur Đúc Minh achète la
toile de BXP pour pouvoir lui échanger.Si on n'a pas assisté
à cette scène, on aurait pu dire que c'est la scène écrite
pour un film.
Lors du décès de BXP(24/6/1988), des milliers de hanoiens
sont venus lui rendre un dernier hommage.Seul Monsieur Bông
Hàng Bụm est venu et resté silencieux pendant des heures
dans un coin sombre, les larmes mangeant son visage.Je
comprends que Monsieur Bông est l'un des rares à comprendre
dans le détail, le talent et les sentiments de BXP.Je viens
à côté de Monsieur Bông, subitement en méme temps, nous nous
mettons les mains sur les épaules l'un l'autre, Monsieur
Bông parle doucement comme quelqu'un qui
solliloque:"Monsieur Phái est vraiment immense!Monsieur Phái
est vraiment immense!"
Traducteur:CHAPUIS GERARD
Hồng Gấm hỏi :Các họa sĩ thường có cái ǵ đó khác người,
lập dị?
Có
nhiều họa sĩ trẻ mắc bệnh hoang tưởng và tự huyễn hoặc bằng
cách tạo ra phong cách nghệ sĩ nhớn .Vài lần tôi chạm mắt
nh́n phải mấy vị "kịch sĩ" không chuyên ấy (trên vô tuyến
hay ngoài đường phố) mà thấy nhột nhạt ,tức cười.Một số họa
sĩ “quá niên trạc ngoại tứ tuần” muốn tỏ ra là thời thượng
nên thường cạo trọc đầu,hoặc để tóc dài,rồi buộc túm lại ra
đằng sau, đeo kính tṛn kiểu John Lennon và rất căng thẳng
với vẻ mặt của một đạo sĩ khổ hạnh ,nh́n mà kinh . (Kinh là
v́,khổ quá,tranh vẽ của họ th́ người ta c̣n lạ ǵ đâu)
Thực tế,người mộ điệu nghệ thuật (trên khắp thế giới)không
cần quan tâm tới h́nh thức bề ngoài ,và cũng chẳng cần biết
h́nh hài và tính nết của họa sĩ,người ta chỉ quan tâm và
nh́n vào chính tác phẩm của anh ta là biết anh ta là ai và
đang ở đâu.Đành rằng,nghệ thuật là thứ khác với đời
thường,nó được nâng cấp từ hiện thực cuộc sống lên thành mức
mới lạ và đẹp mắt,v́ thế những người tạo ra nghệ thuật
thường là ...chẳng giống ai.Nhưng nếu lấy thí dụ các hoạ sĩ
danh tiếng của VN như : BXP,Nguyễn Sáng, Dương Bích
Liên,Nguyễn Tư Nghiêm... th́ thấy rằng ,nếu có sự khác người
th́ đó chỉ là cái khác trong thế giới nội tâm của người ta
thôi.Nếu tiếp xúc với các maitre này,ai cũng thấy là họ sống
cả một đời b́nh dị và dễ gần,dễ chiều.Nếu có vẻ ǵ đấy được
xem là chất nghệ th́ thực ra đó lại là cái tật và thói quen
của họ ,chứ hoàn toàn họ không bao giờ cần phải "diễn".
Các maitre mà tôi biết đều chẳng ông nào coi trọng h́nh thức
bên ngoài của ḿnh là cái đinh ǵ, hiếm khi thấy h́nh ảnh
"mày râu nhẵn nhụi,áo quần bảnh bao" ở họ. Xiêm y mũ
măo,thường thuận lợi và sẵn có là dùng.Có chuyện họa sĩ
Dương Bích Liên,hồi mới giải phóng miền Nam,ông vô chơi Sài
G̣n,Dương Bích Liên ngạc nhiên là khi đi vào khu đèn đỏ của
dân ăn chơi đất Sài Thành, DBL đi đến đâu th́ các cô gái bỏ
chạy và lảng tránh ông thật nhanh.Không hiểu sao,DBL đành
t́m một người để hỏi cho biết nguyên nhân.Sau ông mới vỡ lẽ
ra là do ông đội cái nón cối (dân miền Nam không ai đội loại
mũ cối này)v́ thế các kiều nữ đă hoảng sợ v́ tưởng DBL là
cán bộ cấp cao đi tuần tra .
Họa sĩ Nguyễn Sáng lại có thói quen khá buồn cười là ông
thích ngồi xổm, có ghế đàng hoàng nhưng ông không chịu ngồi
. Có người thấy ái ngại bảo ông ngồi vào ghế ,ông cáu kỉnh
gắt : "Nếu ngồi vào ghế tôi sẽ không nghĩ ra được điều ǵ
hay hớm cả."H́nh ảnh Nguyễn Sáng đang ngồi xổm bên cạnh một
chiếc nghế vẫn cứ làm tôi thấy buồn cười.
Một lần nhà phê b́nh mỹ thuật Thái Bá Vân đi cùng với một
nhà tri thức Việt kiều về thăm VN đến chơi nhà danh họa
Nguyễn Tư Nghiêm.Ông TBVân thấy cửa nhà họa sĩ đóng ,bèn đập
cửa và gọi :
-Ông Nghiêm ơi,mở cửa cho chúng tôi vào.
Họa sĩ Nguyễn Tư Nghiêm từ trong nhà nh́n qua lỗ khóa và
thấy ông Vân đi cùng với một người lạ,nhà danh họa không
chịu mở cửa mà nói vọng ra :
-Nếu chỉ một ḿnh ông Vân vào thôi th́ tôi sẽ mở cửa.
(Bộ tứ Sáng Nghiêm Liên Phái ,Hầu như đều dị ứng và không
chịu ngồi chung với người lạ trừ BXPhái ,do bởi tính ông vốn
hồn nhiên và mến khách)
Quel est ton avis sur la singularuté des peintres?Hông
Gâm
Bui Thanh Phuong : Ce point de vue est juste pour
les "Grands hommes de petites provinces", les peintres ayant
une maladie délirante et aimant se tromper pour atteindre le
bonheur.Plusieurs fois, mes yeux ont vu des silhouettes
jouant de grands artistes(à la télévision ou en ville), je
me sens bien chatouiller jusqu'au rire.Certains artistes, au
delà de la quarantaine, se voulant respectables, se rasent
la téte ou laissent pousser les cheveux et les attacher en
queue de cheval, portent des lunettes rondes à la John
Lennon et leur visage est très tendue comme un moine en
souffrance, cela me provoque la peur en les regardant.Ces
personnes font que leur nom soit définitivement dégôuté.En
réalité, les admirateurs(dans le monde entier) ne donnent
pas d'importance à l'aspect extérieur et ne désirent
aucunement connaitre ni le physique ni le caractère du
peintre, ils ne se soucient que de l'oeuvre de l'artiste
pour savoir dans quel bois celui-ci est taillé et à quel
niveau il se place.On est d'accord pour dire que l'art est
différent de la vie quotidienne, il a été réhausser de la
réalité de tous les jours à un niveau artistique agréble à
l'oeil, c'est pour cela que les artistes créateurs sont
souvent singuliers.Si on doit prendre des exemples à partir
des artistes de renom du Viétnam tels que BXP,Nguyên Sáng,
Duong Bích Liên, on s'aperçoit que leur singularité est une
singularité interne.Lors des contacts avec ces maitres, on
s'aperçoit qu'ils ont une vie simple et d'agréable approche,
facile à vivre.S'ils ont des traits d'artistes, ce ne sont
que des travers, aucunement ils ont besoin de "paraitre".Je
me rappelle une fois, BXP dessinant un coin d'une ruelle, et
lorsqu'il dessine un poteau électrique, un habitant du
quartier, le prenant pour un gars de la compagnie
d'électricité, vient se plaindre des aléas de l'électricité
lors des périodes de pointe. Et une autre histoire d'un
autre peintre de renom, lorsqu'il est allé au marché de
fleurs pour acheter une branche de pécher, après avoir payé
et n'ayant pas encore le temps de quitter le marché,
plusieurs personnes le prennent pour un vieillard
nécessiteux voulant vendre sa branche de pécher et sur le
chemin de retour beaucoup de monde s'empresse de lui poser
la question :"A quel prix voulez-vous vendre la
branche?".Les grands peintres vietnamiens ne jouent pas un
rôle mais c'est leur personnalité et leur habitude.La
plupart des maitres que je connais ne se soucie guère de
l'aspect extérieur, c'est rare qu'on les voit "raser de près
avec le linge tiré par les quatre épingles".Ils utilisent le
linge tombant sous la main.Une histoire de Duong Bích Liên:
lors de la libération de Sài G̣n, Duong Bích Liên s'étonne
que les filles le fuient rapidement lorsqu'il va dans les
lieux de jouissance.Ne comprenant pas, il cherche une
personne pour en connaitre la raison.Il a compris, par la
suite, que c'est à cause de son casque colonial(les gens du
Sud ne portent jamais ce type de casque) que les pin ups
prennent DBL pour un commissaire politique en tournée.Le
peintre Nguyên Sáng a une habitude assez hilarante, celle de
s'asseoir avec les fessiers sur ses talons.Quelqu'un, géné,
lui demande de s'asseoir sur une chaise.Il répond:"Si je
m'asseois sur une chaise, je ne suis pas inpiré pour de
belles chose".
Une
fois, le critique d'art Thái Bá Vân arrive chez le peintre
de renom Nguyên Tu Nghiêm, accompagné d'un intellectuel
vietnamien d'outre-mer.Devant la porte fermée, il frappe et
dit: "Monsieur Nghiêm, ouvrez-nous la porte".Le peintre
Nguyên Tu Nghiêm regarde vers l'extérieur et s'aperçoit que
Monsieur Vân est accompagné d'un étranger, décide de ne pas
ouvrir et répond:"Si ce n'est que vous, Monsieur Vân, qui
rentrez d'accord;si non, je ne veux pas accueillir un
inconnu chez moi".
Traducteur:CHAPUIS GERARD
GERARD hoi :Anh đă kể chuyện một số các nhà sưu tập
thế hệ cũ. Nếu được,xin anh nói đến nhân vật Hào Hải.
Tôi
bắt đầu được biết đến Hào Hải từ khi anh ta có một vài bài
viết đăng trên báo ,viết về họa sĩ Dương Bích Liên sau khi
họa sĩ này mất.Tôi không thể nói được điều ǵ về một người
mà tôi chưa có vinh dự được gặp mặt và quen biết.Tuy nhiên
tôi cung cấp cho bạn thông tin về nhân vật này qua lời kể
của Trường tóc bạc(*) :
"Có một kỷ niệm khiến tôi đau đầu cả đời. Chúng tôi gồm ông
Liên và ông Hào Hải chơi với nhau rất thân. Một lần ông
Dương Bích Liên được Hào Hải đặt vẽ tranh. Bức tranh vẽ xong
đẹp lắm.
Một người nước ngoài muốn mua và trả giá cao gấp chục lần
Hào Hải. Nhưng v́ bức tranh do Hào Hải đặt ông Liên vẽ nên
ông Liên hỏi ư kiến Hào Hải tỏ ư muốn bán bức tranh đó cho
người nước ngoài.
Ông Liên nói với Hải: “Tôi rất muốn bức tranh đó đi khỏi đất
nước này. Đồng ư bán cho họ, ḿnh sẽ có một số tiền lớn, Hải
một nửa, ḿnh một nửa. Rồi ḿnh sẽ vẽ cho Hải một cái giống
y như bức này”.
Hào Hải trả lời: “Em không đồng ư. Anh bán cho họ bao nhiêu,
em sẽ mua bấy nhiêu. Dù có phải bán tất cả đồ trong nhà đi
để mua bức tranh đó em cũng chơi”.
Trong một lần Dương Bích Liên và Hào Hải uống say, maitre
Liên muốn đốt bức tranh đó, không muốn bán cho người nước
ngoài hay là Hào Hải nữa.
Ông Liên lấy chai dầu hỏa đổ lên tranh để đốt. Dân phố ào
sang kêu cháy nhà. Họ lấy nước dập tắt. Lúc này, Hào Hải và
Dương Bích Liên đă say lắm rồi.
Ông Liên đưa Hào Hải con dao nhỏ bảo Hải cạo hết lớp cháy
trên bức tranh đi, Hải làm theo. Lúc Hào Hải cạo lớp cháy,
ông Liên đă khóc rất nhiều.
Sau lần ấy, Hải và ông Liên không gặp nhau một thời gian rất
dài. Riêng ông Liên bị ốm liệt giường cả tháng. "
Nguồn :http://thoibaoviet.com/live/FrontPage06/Van-hoa/News-page?contentId=17206
Ghi chú :
(*) Trường tóc bạc là con trai họa sĩ
Nguyễn Dung,họa sĩ Nguyễn Dung tôi biết v́ ông là bạn của
BXP.Họa sĩ Nguyễn Dung sống giản dị và rất tiết kiệm,anh em
đồng nghiệp thường gọi ông là "gơ-răng-đê".Thời đó tôi cũng
có xem một số tranh của họa sĩ này,ông vẽ theo lối nhà
trường ,tả thực và thường có nội dung.Tranh của Nguyễn Dung
thời đó được xem là mẫu mực cho khuynh hướng sáng tác hiện
thực XHCN. Có hai bức tranh của họa sĩ Nguyễn Dung mà đến
nay tôi vẫn c̣n nhớ v́ nó đă làm tôi cười khi xem. ,Một bức
ông vẽ tĩnh vật có lọ hoa ,dưới bàn là cuốn sách Nhật kư
trong tù, cuốn sách mở ra đó có vẽ một chiếc kính lăo đặt ở
trên,người xem sẽ thấy hàng chữ được phóng to qua hai cái
mắt kính,một bên là chữ "Nay ở trong thơ" và mắt kính bên
kia là "nên có thép" .Hôm khai mặc triển lăm ,bức này được
bày ở vị trí trang trọng nhất.Anh em họa sĩ đến xem ,có
người góp ư " Tôi thấy chữ "thép" không được rơ lắm, dễ bị
người xem đọc nhầm là "thịt"Thế này mà bị quần chúng hiểu
lầm suy diễn thêm ra th́ nguy quá,nguy quá! " (thời bấy giờ
thịt là một mặt hàng thực phẩm quan trọng và người ta chỉ
được mua định kỳ theo chế độ tem phiếu).
Bức thứ hai,họa sĩ Nguyễn Dung vẽ một cảnh phố Hà Nội,bức
này ông tham dự triển lăm với tiêu đề của bức tranh là :"Phố
tôi chống Mỹ " người xem tranh thắc mắc hỏi ông " Đâu ,tôi
chỉ thấy cảnh vẽ phố chứ có thấy tinh thần chống Mỹ ǵ đâu
?" Họa sĩ Nguyễn Dung kéo người xem lại gần và chỉ vào bức
tranh của ông nơi có sân thượng của một căn nhà,trên cái sân
thượng đó có mấy bóng người bé xíu,nh́n kỹ sẽ nhận ra là
những dân quân tự vệ đang trực chiến ở đó.
Hai bức vừa kể là những bức họa sĩ Nguyễn Dung vẽ nhằm bày
triển lăm. Những tranh ông vẽ để chơi thường là thiếu nữ áo
dài và chân dung thiếu nữ phần nhiều là ông sử dụng chất
liệu phấn mầu. Nguyễn Dung là giáo sư dậy vẽ tại một trường
sư phạm nhạc họa. Không rơ bằng cách nào,thời ấy ông thường
có nhiều họa phẩm .Một lần ông khoe với BXP là có thừa một
hộp phấn mầu dầu (oil partel) và ngỏ ư nếu BXP thích sẽ
nhượng lại bằng giá nhập vào. BXP rất thích nhưng ông không
có đủ tiền ngay tại chỗ để trả cho ông Dung. Ông Dung lắc
đầu và không đồng ư bán chịu. Sau cùng ,ông Nguyễn Dung đề
nghị đổi lấy một quyển mà BXP đă dán vào quyển đó hơn 100
bức h́nh họa ,kư họa,toàn những bức xuất sắc qua nhiều giai
đoạn.BXP lấy làm vui và bằng ḷng trao đổi.Ngày nay quyển
sách dán hơn một trăm bức h́nh họa của BXP đó vẫn đang nằm
trong tay Trường tóc bạc.Qua nhiều năm,rất nhiều nhà sưu tập
t́m gặp Trường tóc bạc để gạ mua cả quyển đó nhưng không
được. Nghe nói Trường tóc bạc gỡ từng bức ra khỏi quyển đó
và bán dần từng bức một.
Gerard :Các bạn chỉ cần gơ Bui Xuan Phai vào
Google và sau đó chỉ vào khung chữ H́nh Ảnh , T́m kiếm sẽ
đưa ra kết qủa t́m thấy gồm có cả tranh thật và tranh
giả.Như vậy,trên Internet,có cả hoa và cả rác nữa.Ở thời
điểm hiện tại,tranh giả của Phái vẫn luôn chiếm giữ ở hàng
đầu.Điều đó nói lên rằng tranh giả thường nằm ở những trang
Web của người ngoại quốc và có đông lượt người vào ra nhất.
Hữu Minh :Vậy câu hỏi của những người yêu mỹ thuật
đặt ra là : Nếu nhận định sai lầm tranh thật là tranh giả
th́ sao ? Và nhận định sai lầm về tranh giả là tranh thật
th́ sao ? Trách nhiệm của người nhận định sẽ được đặt ra
bằng giá trị và tư cách nào ?
Câu
hỏi rất hay,và đây cũng là mối quan tâm số một của những
người ngoại quốc lẫn người Việt về các tác phẩm hội họa của
VN nói chung và BXP nói riêng .Trước tiên ,tôi muốn bạn
Gerard và THT trả lời trước và sau đó tôi sẽ nói ư của ḿnh
.Tôi nghĩ đây là một vấn đề quan trọng ,cần phải diễn giải
sao cho đúng và đủ sức thuyết phục.Tôi cũng muốn bổ sung
thêm trong câu hỏi của Hữu Minh : Trong đêm tối, nếu người
ta nh́n nhầm cái dây thừng là con rắn th́ sao ? Và nếu người
ta nh́n nhầm con rắn là cái dây thừng th́ sao ? Và theo qui
luật th́, ngày mai trời sẽ sáng :cái dây thừng vẫn là chính
nó và con rắn cũng sẽ không dễ bị người ta nh́n nhầm là cái
dây thừng .
Xem thí
dụ về những bức tranh giả của các danh họa Việt Nam ở các
trang web trên mạng
Trần Hậu Tuấn
lời Hữu Minh :Theo
tôi, trong việc thẩm định tranh có lẽ sẽ có ít nhất 2 sự
nhầm lẫn:
1. Sự nhầm lẫn tranh thật là tranh giả
- Trong trường hợp này chỉ người mua là nhầm (người bán
không bao giờ nhầm)
- Tại sao người mua nhầm và nghi ngờ người bán? Đó là do sự
cảm nhận nghệ thuật của người mua chưa chính xác - thiếu
kiến thức và cảm xúc bản thân đối với nghệ thuật.
- Kết quả - người mua "bị nhầm", không tổn hại ǵ đến kinh
tế - theo thời gian, bạn sẽ nhận lại được tất cả (hiểu thêm
về giá trị nghệ thuật và giá trị sản phẩm của tác phẩm)
- Trường hợp ngoại lệ: một bức tranh thật mà xấu th́ cũng
chẳng có giá trị ǵ.
2. Sự nhầm lẫn tranh giả là tranh thật
- Trong trường hợp này người bán có thể biết và không biết
(trừ tác giả)
- Nếu biết tranh giả mà bán với giá tranh thật là lừa đảo.
- Nếu không biết tranh giả mà bán với giá tranh thật... việc
này người bán có lỗi từ khi mua - lỗi của sự kém hiểu biết,
tham lam... theo thời gian, khi thẩm mỹ hội họa của người sở
hữu bức tranh giả "lớn hơn" và nếu bạn dám vứt bức tranh
"đểu" đi là bạn đă hiểu và cư xử đúng với nghệ thuật (bạn có
thể kiện người bán, báo công an, chính quyền... đ̣i bồi
thường là việc của bạn,... tùy bạn. Việc này không liên quan
đến nghệ thuật).
- Nếu bạn tiếc tiền, không dám vứt bức tranh "đểu" đi, giữ
lại hy vọng sẽ bán và thu hồi được vốn...., và nghiễm nhiên
bức tranh "đểu" đó tiếp tục trở thành "học phí" của những
người bắt đầu chơi tranh khác sau bạn... Đây là một thực tế
của lịch sử nghệ thuật thế giới đă, đang và vẫn xảy ra trong
cuộc sống, nó sẽ c̣n kéo dài măi măi.
- Theo kinh nghiệm bản thân, với các tác giả đă mất, người
mua chỉ có một cách thẩm định tốt nhất "sản phẩm nghệ thuật"
bằng cách tham khảo và tuyệt đối tin tưởng vào ư kiến của
gia đ́nh cố tác giả. Họ và chỉ có họ mới đủ tư cách thay mặt
tác giả chứng minh, xác nhận sản phẩm nghệ thuật đó là của
tác giả. Ví dụ hiện nay khi muốn thẩm định tranh của cố danh
họa Picasso, ngoài sự xác nhận của nhiều hội đồng nghệ thuật
và hàng chục chuyên gia giỏi, nhưng vẫn không bao giờ đủ nếu
thiếu chữ kư của cháu gái họa sĩ Picasso - bà Paloma
Picasso... (Tất nhiên bà ta được nhận một khoản tiền không
ít và chịu trách nhiệm trước niềm tin của mọi người).
- Trường hợp ngoại lệ: một bức tranh xấu hoặc giả làm bạn
thích (v́ giá rẻ, v́ bạn thấy đẹp...) vẫn có giá trị với
riêng bạn (kệ bạn, tùy bạn, và nhớ đừng kêu ca ǵ hay khó
chịu khi bị ai đó chê v́ đó là sự lựa chọn của bạn).
Tôi thích một câu thơ "bút tre":
"Bắt phong trần, phải phong trần
Cho "chơi tranh" mới được phần chơi tranh".
Tôi đến với việc sưu tập nghệ thuật bằng một niềm tin "CHỈ
CÓ T̀NH YÊU LÀ THẬT"... Theo tôi, một bức tranh đẹp, một bức
tranh xấu - một bức tranh to, một bức tranh nhỏ - một bức
tranh đắt, một bức tranh rẻ - một bức tranh bán được, một
bức tranh không bán được..v.v chẳng quan hệ ǵ với nhau.
Trong suốt 25 năm qua, tôi đă mua trên 500 tác phẩm nghệ
thuật, chưa bao giờ tôi mặc cả, và tự coi đó là sự lựa chọn
chính xác nhất của ḿnh.
Quelle est la base de la valeur légale et juridique du
comité d'expertise en voie de formation s'il y a erreur dans
l'expertise?
Gerard trả lời Hữu Minh :
Il faut remettre l'idée de la création d'un comité
d'expertise de tableaux vietnamiens dans son contexte.
A l'époque de mes premiers pas dans le monde de l'Art, je me
rappelle avoir posé des questions à brûle-pourpoint au
collectionneur TRÂN HÂU TÛÁN concernant les faux Phai et lui
ai exposé ma réticence à l'achat des tableaux qui risquent
de me faire perdre les économies de mon dure labeur en
France.THT, très humain, m'explique que la réalité des faux
Phai empoisonne le monde de l'Art actuellement et que BÙI
THANH PHUONG est aussi chagriné de se retrouver au milieu
d'une turbulence dont il ne maitrise pas les conséquences.En
guise de conclusion, THT m'envoie le scanner de cinq toiles
et me dit que s'il faut débuter la collection dans un stress
monstre, le jeu ne vaut pas la chandelle, il vaut mieux ne
pas se lancer et m'assure que spécialement pour moi
débutant, tout est à vendre et tout n'est pas à vendre dans
son musée.J'ai très bien compris ce que veut dire "Tout est
à vendre dans le musée":ce point est tout simplement
impossible;il veut juste dire par là que s'il refuse la
vente de tel tableau et essaie de vendre tel autre, en tant
que débutant suspicieux, je peux croire qu'il essaie de
fourguer un faux tableau tout en conservant le vrai:donc
"tout est à vendre".Et il pousse la sympathie à mon égard
pour dire que je peux garder le tableau pendant un an avec
possibilité de le ramener lors de mes prochaines vacances au
Vietnam pour un échange, ceci afin de finir de me convaincre
sur la véracité de ses oeuvres; il est à mes yeux celui qui
a mis mon pied à l'étrier, celui qui m'a invité à entrer de
plein pied dans le monde de la collection des toiles de
Phai.
Par la suite, j'ai eu une conversation avec BTP, toujours à
la recherche d'un moyen pour ne pas me faire arnaquer au
premier achat;ceci se traduit par sa réponse via "le Monde
de Phái" sous le titre de:"Comment différencier un ''Faux
BÙI XUÂN PHÁI" et son chef -d'oeuvre???"
Bien entendu, j'ai eu mon certificat de propriété du tableau
signé par THT et BTP.Il est évident que la démarche d'un
certificat de propriété signé par l'artiste Phuong, fils du
célèbre peintre vietnamien BXP se rapproche de la pratique
internationale comme celle de Mme Paloma PICASSO, nièce de
PICASSO ou de Mr Marc STAMMEGA, collectionneur des tableaux
d'Adolphe MONTICELLI(1824-1886), l'équivalent de THT pour
BXP.
C'est à partir de ce constat que je me suis dit que si je
suis un marchand de tableaux véreux, ayant pignon sur rue,
je peux acheter, puis demander à un copiste de refaire le
tableau avant de le mettre en lieu sur, puis vendre le
tableau avec un faux certificat; ma parole vaudrait bien
celle de BTP puisque j'ai pignon sur rue et d'autant plus
que je sévis à un lieu bien éloigné de BTP et avec une
langue qui n'est la la sienne(Rappelons que le vietnamien
est connu par quelques grand maximun quatre vingt millions
d'habitants, alors que le français et n'en parlons pas
l'anglais...).Sur quelle base ce dernier peut-il me
dénoncer? avec ses cris du coeur? sans preuve tangible? Il
faut peut-étre parler au passage de la grande erreur de
CHRISTIE'S qui vendait une fausse toile intitulée "Bên Phà o
Sông Đà" premier prix national des Beaux-Arts 1980 et
faisant partie de la collection du Musée des Beaux -Arts du
Vietnam, excusez du peu, pour une somme de 47.000usd au mois
d'Octobre 1997 à Singapour; le pot aux roses a été dénoncé à
temps par le peintre Nguyên Trinh Thái.
Tout ceci pour dire que la nécessité d'un comité d'expertise
s'impose.Mais rassurez-vous; les copistes ont de beaux jours
devant eux puisque cette idée que je vous ai livré en scoop
n'a pas été soumis à mes ainés et que eux, ont tout
lattitude pour refuser sa mise en place.Cette idée part sur
un principe très simple:chaque enfant né doit étre déclaré à
la mairie avec un certificat de naissance; dans la logique
internationale, chaque peintre patenté délivre un certificat
d'authenticité à la vente d'un de ses tableaux(c'est donc un
certificat de naissance).BXP, à son époque, n'a pas jugé bon
de le faire soit parcequ'il est loin de penser qu'un jour
ses tableaux seront la cible des faussaires soit parcequ'il
est trop artiste et pour lui "tout le monde , il est beau,
tout le monde il est gentil" et on est dans "le Meilleur des
Mondes".Il est certain désormais qu'il n'y aura jamais de
certificat d'authenticité de la main de l'artiste.Il faut
donc absolument exploiter le filon qui nous reste sous la
main à savoir qu'il faut redonner de l'importance à
l'artiste Phuong, celui qui a suivi silencieusement pas à
pas le travail du maitre, celui qui, désormais, est seul
détenteur de la vérité sur l'oeuvre de BXP.Le certificat
signé par BTP est devenu tout simplement nécessaire et est
une sorte de "reconnaissance de paternité".
De méme, le travail d'acquisition des oeuvres par THT est un
travail de passioné, travail colossal s'il en est, nous
permettant d'avoir sous la main et tout de suite du matériel
pour établir une banque de données digne de ce nom.
Mais dans cette époque moderne, parler avec le coeur et les
sentiments ne sont plus suffisants puisqu'il a été dit que
"l'amour rend aveugle".Il nous faut donc des techniques
systématisées, reproductibles de notre temps pour
répertorier les oeuvres(Internet,Adobe photoshop;appareil de
photographies numériques à haute résolution) couplées avec
l'expérience humaine de BTP et THT pourque la mécanique
puisse se mettre en marche afin de préserver ce qui peut
encore étre pour les générations de vietnamiens futurs,
pourque l'or ne se mélange plus avec l'étain ou que les bons
grains se séparent de l'ivraie.Le travail sera énorme pour
photographier les oeuvres, leur donner un numéro
d'identification tel un berger comptant son troupeau avec
bien sur, tous les aléas de l'erreur humaine.On n'expertise
pas que pour dire "telle toile est fausse ou vraie".On
expertise pour dire aussi que la toile a été réentoiler,
réencadrer, qu'elle a subi une restauration
d'entretien(nettoyage pour enlever la poussière) ou une
restauration réparatrice car la toile est déchirée par
mauvaise manipulation par exemple.
Bien sûr, une liste de questions sera cochée pour rechercher
la véracité de l'oeuvre avec un indice de confiance donné
lors de la conclusion comme lorsque la météologie du lundi
donne les prévisions des jours suivants sous réserve d'un
indice de confiance.Pas question de dévoiler la manière dont
nous allons photographier, répertorier, classifier ou donner
le numéro d'inventaire.Par contre, nous dévoilons le nombre
d'experts qu'on désire voir dans le comité, deux au Vietnam,
deux en France, question d'équilibre, de rétro-feedback.Le
pivot central reste un vietnamien,l'artiste Phuong, fils du
peintre et peintre lui-méme.
Il est évident que tout chateau-fort a sa faiblesse, notre
technique d'expertise aussi.Cette technique repose sur un
principe intangible, celui de faire confiance dans
l'expérience de l'artiste Phuong pour authentifier les
toiles.Il est entendu que l'expert peut étre
corrompu:"L'argent rend la vue à un aveugle" mais cette
lourde responsabilité oblige une probité au dessus de tout
soupçon sous peine de le voir détruire de ses propres mains
la notoriété laissée par son père.
Pour répondre concrètement à notre ami HUU MINH, la
responsabilité de l'expert est une responsabilité morale,
financière puisqu'il doit rembourser le faux tableau sans
discussion aucune(il y va de la crédibilité des experts) si
celui-ci est vendu par ses soins et prouvé par une tierce
personne de valeur morale incontestable que c'est un faux
tableau, et une responsabilité contractuelle si l'expertise
a été faite de façon professionnelle(c'est à dire moyennant
finance).
Ḷi b́nh của BTPhương : Tạm
thời tôi và bạn chưa hiểu Gerard nói ǵ v́ bạn Gerad chưa
kịp dịch ra tiếng Việt. Với chi tiết này tôi thấy cũng giống
như chủ đề của thảo luận mà Hữu Minh đă đề xướng:nếu bạn
không phân biệt được đâu là của thật đâu là của giả ,đơn
giản là bạn không chịu học và có những kinh nghiệm để đọc và
hiểu được ngôn ngữ của hội họa,và cũng chẳng thể trách cứ ǵ
nếu bạn và tôi không đọc được tiếng Pháp để hiểu bạn Gerard
đă nói ǵ.Tôi nhớ chuyện có một bà sau khi xem tranh của
Picasso đă phàn nàn với họa sĩ kỳ tài này rằng:" Tranh của
ông tôi chẳng hiểu nó đẹp ở chỗ nào ?" Thay v́ trả lời
,Picasso hỏi lại bà khách xem tranh :"Bà có biết tiếng Trung
Quốc không ?" Ư Picasso muốn nói rằng, nếu người ta không
học và không biết tiếng Trung Quốc th́ người ta sẽ không
hiểu được người Trung Quốc viết và nói cái ǵ.
edener@gmail.com :Thua ong,toi ten la Nguyen Cao Luan,
dang sinh song o California. Gan day toi co duyen duoc thinh
mot buc tranh cua BXP tu Lotus Galery o SG. Toi muon biet
them ve buc tranh nay, no duoc ve vao nam nao, ten no la gi.
Xin ong cho biet ve no cang nhieu cang tot. Xin da ta

Thưa
ông Nguyễn Cao Luận, tôi đă xem bức tranh mà ông đă gửi và
ông có ư muốn hỏi thông tin về bức tranh này. Theo tôi,đây
là tranh của Bùi Xuân Phái .Nh́n vào cấu trúc của các ngôi
nhà cùng phong cách vẽ và gam mầu có thể suy đoán bức này được vẽ từ năm 1960
đến năm 65. Chất lượng bảo quản bức tranh của người sở hữu
quá kém,hoặc cũng có thể do thời đó thiếu thốn vật liệu
tốt,có vẻ như bức tranh được vẽ bằng sơn tự chế ( bột mầu
trộn với dầu lanh) nên bức này đă ngả mầu và bị ố (Có thể
tôi đă lầm v́ chỉ được nh́n qua ảnh) dù vậy, tôi vẫn dám
chắc rằng sự bạc mầu của nó đă kéo theo cả chữ kư của tác
giả rồi .Toàn bộ bức tranh là của Bùi Xuân Phái ,riêng chữ
kư đă được ai đó kư vào với thiện ư muốn cho tác phẩm này có
thêm sức thuyết phục.Tôi nghĩ đây là một bức đẹp của Vua Phố
Cổ.
Bùi Xuân Phái vẽ phố Phất Lộc ,nên có thể gọi tên bức
tranh này là "Phố Phất lộc"
(Đường đi vào là Phất Lộc,đường nằm ngang là phố Hàng Bạc)
edener@gmail.com :Toi rat ngac nhien vi duoc ong hoi
am qua nhanh. Toi cam on ong rat nhieu ve nhung thong tin
ong cung cap ve buc tranh do. Toi da doc nhung cau hoi va
tra loi tren trang mang BXP.com, cang doc toi cang thay
thuong cam va nguong mo BXP hon. Day la lan dau tien toi co
han hanh duoc so huu mot buc tranh cua BXP. Toi rat thich
buc tranh nay. Toi co cam tuong BXP da ve pho Phat Loc trong
mot chieu mua. Hien buc tranh nay con dang o SG, toi dinh
mang no qua California trong dip tham gia dinh vao dip Tet
2007 nay. Toi cung dinh se den tham bao tang BXP o SG. Toi
mong se duoc gap ong vao dip nay, neu tien cho ong.
Gerard trả lời Hữu Minh :
GIAM DINH TRANH:HIEN TUONG VIEN VONG???
Xin cho phép tra lai y nghi tao lâp môt uy ban giám dinh
tranh vietnam vào bôí canh cua nó.
Khi tôi mói vào khung tṛi my thuât viêtnam, tôi nhó có hoi
môt cách rât can thang nhà suu tâp TRÂN HÂU TÛÁN vê vân dê
tranh Phái gia và có tŕnh bài vói anh ta su e dè cua tôi
khi se mua lâm tranh gia và su kiên dó làm tôn hao tîèn tích
luy lao dông cuc nhoc cua tôi bên Pháp. THT, rât tù tâm, các
nghia cho tôi su thât ràng tranh Phái gia dang dâù dôc thê
giói my thuât hiên tai và BÙI THANH PHUONG rât dau ḷng khi
bi cûóng vào chính giu con bao tô mà anh không kîèm chê duoc
hâu qua.Và dê kêt thúc, THT goi cho tôi theo yêu câù, nam
h́nh tranh scanner và khuyên ràng nêú bát dâù thú suu tâp
tranh vói môt nôi lo âu vi dai th́ dùng nên vô hê choi tranh
và chi dành riêng cho ngụi mói bát dàù nhu tôi, tât ca
trong bao tàng cua anh ta dêù bán và tât ca dêù không
bán.Tôi hiêu rât ro anh ta mûón nói ǵ qua câu "tât ca trong
bao tàng cua anh ta dêù bán":chuyên dó không thê có;anh mûón
nói vói tôi ràng nêú anh tù chôí bán dôi vói ngụi mói tâp
su nhîèu ng̣ vuc, tôi có thê tuong ràng anh ga bán môt tâm
gia dê giu lai môt tâm thât:v́ vây mà "tât ca dêù bán".Và
anh ta hêt ḷng tu tê dên cho phép tôi giu tranh choi môt
nam tṛi và có thê dôi tranh khác khi tro vê nuóc ky hè nam
sau tai Viêtnam, dê "cung cô" su thûyét phuc tôi vê tính
trung thuc cua tác phâm cua anh;dôi vói tôi, anh ta là ngụi
da giúp tôi trèo lên lung ngua, ngụi da ṃi tôi vào thê
giói cua tranh Phái.
Sau dó, tôi có tîép chuyên vói BTP, và tîép tuc t́m moi cách
dê tránh lâm tranh gia khi mua lân dâù; qua trang mang "Thê
Giói Phái", anh ta tra ḷi tôi vói bài:"Xem Tranh Phái Làm
Sao Biêt Đuoc Là Thât Hay Là Gia ?"
Le tât nhiên là tôi da duoc gîáy xác nhân so huu tranh ky
boi THT và BTP.Hiên nhiên ràng cách thîéc lâp gîáy xác nhân
so huu tranh ky boi Artiste Phuong, con cua danh hoa viêtnam
BXP rât gîóng vói cách làm viêc cua Qûóc tê nhu cách làm cua
bà Paloma PICASSO, cháu gái cua PICASSO hay cách làm cua ông
Marc STAMMEGA, nhà suu tâp tranh cua Adolphe
MONTICELLI(1824-1886), xem xem gîóng nhu THT và BXP.
Và bác ngụ̂n tù dây, tôi tu nói nêú tôi là môt nhà buôn bât
luong, có môt cua hàng buôn nôi tîéng, tôi có thê mua, nḥ
ngụi chép tranh lai truóc khi cât giâú nó di, và bán tâm
tranh gia vói môt gîáy so huu gia, ḷi nói cua tôi se tuong
duong ḷi nói cua BTP tai tôi có môt cua hàng buôn nôi
tîéng, và hon thê tôi hoành hành o môt dia ly xa BTP, vói
môt ngôn ngu khác cua anh ta(Xin nhác lai ràng tîéng viêtnam
duoc xài nhîéu lám boi tám chuc triêu dân, c̣n tîéng
Pháp...tôi chua kê tîéng Anh...)Vói tu cách nào, anh ta tô
giác tôi? bàng tîéng nói con tim chang?Không chúng cú xác
thuc?Tôi loi dung chô nây de kê lai lôi lâm lón cua
CHRISTIE'S da bán tranh gia tua dê "Bên Phà o Sông Đà" gi?i
nh?t trong cu?c tri?n lăm M? thu?t Toàn Qu?c nam 1980, xin
thú lôi, vói giá 47000usd tháng 10-1997 tai Singapore, phát
hiên và tô giác kip tḥi nḥ hoa si Nguyên Trinh Thái.
Tât ca nói trên dê cho thây ràng thành lâp uy ban Giám dinh
là chuyên phai làm.Nhung cú vung tin; nhung ngụi chép vân
c̣n tuong lai tuoi sáng truóc mát ho boi v́ y nghi mà tôi
cho các ban tin sôt deo chua duoc bàn vói dàn anh cua tôi và
ho có thê tù chôí thîéc lâp nó.Y nghi bác ngụ̂n tù môt can
nguyên rât don gian:môt dúa bé chào ḍi phai có khai
sinh;trong lâp luân cua Qûóc tê, môt tranh bán ra boi hoa si
chính quy phai di kèm môt gîáy chúng nhân tính trung thuc
cua nó(dó là gîáy khai sinh).Hố tḥi BXP, hoa si không
thîéc tha làm tai ông không nghi ràng ḿnh se bi chép hoac
tính cua ông quá u có chât "nghê" và dôí voí ông "Tât ca moi
ngụi dêù dep, Tât ca moi ngụi tôt" và chúng ta dang o
trong "môt thê giói tuyêt ṿi".Có môt su chác cháng là gîáy
chúng nhân tính trung thuc ky boi tay hoa si se không bao
gị có nua.Chúng ta phai khai thác cho bàng duoc "mach" c̣n
duói tay bàng cách tra lai su quan trong cho Artiste Phuong,
ngụi da lang le di kê bên thây, ngụi duy nhât c̣n lai nâm
tính trung thuc cua tùng tác phâm cua BXP.Gîáy chúng nhân ky
boi BTP tro thành rât cân thîét và gân nhu là "su thùa nhân
tu cách BXP là cha cua tác phâm".
Và cách t́m kîém dê mua tác phâm cua THT là công viêc cua
ngụi dam mê, công viêc vi dai nây cho chúng ta vât liêu dê
thành lâp môt ngân hàng tài liêu xúng danh.
Nhung vói tḥi dai hiên dai, thao luân vói tîéng nói con tim
và t́nh cam th́ không du, tai dân gian có câu "T́nh yêu làm
cho ta mù loà".Chúng ta cân phai có nhung ky thuât có hê
thông, có thê chûyèn lai, dê cho nhung tác phâm vào danh
sách(Internet,Adobe photoshop;appareil de photographies
numériques à haute résolution) công vói kinh nghiêm cua BTP
và THT dê cho dông co bat dâù chay, dê bao tôn nhung ǵ có
cho nhung thê hê viêt mai sau, dê cho vàng thao không c̣n
lân lôn, dê cho hat gîóng xâú duoc loc ra xa hat gîóng
tôt.Chuyen làm rât kêch xù dê chup h́nh tác phâm, cho sô dê
nhân dang nhu ngụi chan cùu dêm dàn chiên cua ḿnh vói su
bât ng̣ cua lâm lân.Chúng ta giám dinh không chi dê nói
"tranh thât hay gia".Chúng ta c̣n giám dinh dê nói tranh vùa
cang toile tro lai, vùa dóng khung mói, tranh trùng tu dê
xóa bó ḍng tḥi gian hay tranh bi sua chua tai xây xât
chang hang.
Le di nhiên, môt ban liêt kê câu hoi se duoc dánh dâú dê t́m
kîém lai chât trung thuc cua tác phâm vói môt chi sô tính
nhiêm cho boi Giám dinh viên khi kêt thúc liêt kê nhu tin
khí tuong ngày thú hai thông báo tḥi tîét nhung ngày sau
vói môt chi sô tính nhiêm.Chúng tôi se không tîét lo cách
thúc chup h́nh, sâp xêp, lên danh muc và cho ma sô dê nhan
dang.Chúng tôi tîét lô, sô Giám dinh viên, hai ngụi o
Viêtnam, hai ngụi o bên Pháp, dê có thang bang, de "tu kiêm
soát".Dê cua trung tâm tru xoay vân là môt ngụi Viêt ,
Artiste Phuong, con cua hoa si và cung chính là hoa si.
Le hiên nhiên là lâu dài phong kîén nào cung có nhuoc diêm
cua nó, ky thuât giám dinh cua chúng tôi cung thê.Ky thuât
nây dua vào môt nguyên ly không lay chuyên duoc, dó là ḷng
tin vào kinh nghiêm cua Artiste Phuong de giám dinh tín
trung thuc cua tranh. Chúng tôi thông hiêu ràng Giám dinh
viên có thê bi dố bai:"Da kim ngân, Phá luât lê" nhung
trong trách nây bát buôc su liêm khîéc trên tât ca ng̣ vuc,
nêú không chính tay anh se dâp phá danh tîéng cua ba anh dê
lai.
Dê tra ḷi cu thê cho ban HUU MINH, trách nhiêm cua Giám
dinh viên là môt trách nhiêm tinh thân, tài chính v́ phai
hoàn lai tîèn "phi" tranh cai khi tranh duoc bán duoc su dam
trách cua Giám dinh viên(dê khoi làm lu ṃ tính dáng tin cua
Giám dinh viên) và tranh da bi chi trích có ly do boi ngụi
ngoài cuôc vói giá tri tinh thân không chôí cai duoc và là
môt trách nhiêm cua hôp dông, ràng buôc boi nghê nghiêp nêú
giám dinh có tra tîèn.
trang 6
|