|

Theo
bạn ,Bùi Xuân Phái giống những danh nhân nào trên đời này?
Nghe nói ,ở bên Trung Quốc ,trong trường Đại học, người ta
có cả một khoa chuyên sâu về tướng pháp.Tôi nhận thấy những
người có nét giống nhau về tướng pháp với BXP có : Van Gogh
,Hồ Chí Minh,và Jesus. Sinh thời ,BXP thường bị các bạn ông
gọi là Jesus. Có khi tôi nghĩ, những danh nhân thường đến
thế gian này từ một nơi xa ,cuộc đời và số phận của họ dường
như là đă được lập tŕnh từ trước đó.
TRA L̉I CUA GERARD:
Theo em, ta có nên dac môt câu hoi khác "Na Pha Luân dê tam
có gîóng nhung danh nhân nào trên ḍi này?". Câu hoi này
không cân Câu tra ḷi boi "Na Pha Luân dê tam" da du cho "Na
Pha Luân dê tam" và Ông ta không cân gîóng ai khác hon là
Ông ta.
Em da doc nhung Câu tra ḷi cua anh Phuong cho nhung Câu hoi
cua em.Chang nhung thê, em doc di doc lai nhîèu lân "nhu hoc
bài" tai tŕnh dô my thuât hoi hoa c̣n kém.Anh da cho em y
kîén là dùng nên xem tranh theo kiêu suy diên, th́ h́nh
trong album cung thê.
Hữu Minh trả lời : Người ta cũng có câu : Không cần
mạ vàng cho hoa huệ.
Hồng Gấm trả lời : Em có xem phim "Tam Quốc Diễn
Nghĩa" của Trung Quốc,em thấy BXP có nét rất giống với nhân
vật Khổng Minh.
Chắc
là đă có lần nh́n vào bức ảnh người ta đă
chụp ḿnh,BXP chợt nhận thấy ḿnh có nét giống Salvador Dali
,nên chỉ bằng hai nét bút,ông đă tự biến ḿnh thành quái
kiệt Dali.
Thành
Lân trả lời :Tôi lại thấy BXP giống như Don Quichotte
rong ruỗi giữa cơi giang hồ đầy bất trắc và ân oán thị
phi,để rao giảng và truyền bá cái thiện mỹ bằng cái tâm
trong sáng hồn nhiên .BXP có vẻ ǵ đấy giống Don Quichotte
cả về h́nh hài và tính cách.
Bùi Xuân
Phái qua cái nh́n của các họa sĩ
Hồng Gấm hỏi : Có
thể cho biết ông bà Phái khi xưa ,họ gặp gỡ nhau trong hoàn
cảnh nào ?
Hai
ông bà BXP gặp và quen biết nhau từ thủa nhỏ,chàng ở phố
Thuốc Bắc,nàng ở Đinh Thiên Hoàng,trước mặt phố là Hồ Hoàn
Kiếm.Họ thường qua lại nhà nhau v́ nàng có người anh rể có
họ với bên ḍng họ Bùi.Chàng hơn nàng 7 tuổi. Đến khi tản cư
vào Thanh Hóa họ gặp lại nhau. Thanh Hoá bấy giờ (sau 1945)
là “An toàn khu”, có rất nhiều cơ quan đầu năo của Liên Khu
Tư đóng rải rác ở núi Nưa, Sim, cầu Thiều.Ở cầu Thiều có một
quán cà phê thường được anh em văn nghệ sĩ lui tới,đó là
quán của gia đ́nh nàng, c̣n chàng khi ấy là họa sĩ vẽ minh
họa cho mấy tờ báo " Cứu quốc", báo "Vui sống".Theo Phạm Duy
,th́ hồi ấy Phạm Duy thường đến quán cà phê này ôm đàn và
hát,c̣n mấy nhà thơ khác th́ thường đem thơ của ḿnh ra ngâm
nga,vậy mà không lọt được vào mắt xanh cô con gái chủ quán
v́ nàng đă chấm anh chàng họa sĩ có cặp mắt và chiếc mũi như
Tây,hàng ngày đến quán thường ngồi trầm tư bên ly cà phê
.Sau này,bà Phái nhớ lại kỷ niệm về buổi hẹn ḥ đầu tiên với
BXP:
-Ông ấy đến đúng hẹn,nhưng tôi ngạc nhiên quá v́ ông lại đi
chân đất. Tôi vẫn c̣n nhớ măi h́nh ảnh ấy,chân ông ấy trắng
quá mà lại đi đất nên thấy tội và thương làm sao.Tôi bèn hỏi
" Sao anh lại đi chân đất vậy chứ ?" Ông ấy bối rối nói là
để đâu mất,t́m măi không thấy, sợ trễ hẹn nên đành phải phải
đi chân đất.
GERARD hoi BTP:
Khi đứng trước tranh BXP,em nên "xem" tranh(coi chủ
đề,màu,bố cục)hay em nên "đọc" tranh cua BXP (Cột đèn không
dây như một lời hứa không thành công của cuộc sống không ấm
no ? những bảng cấm mầu đỏ : Cấm nói ? Cấm suy nghĩ ? Sao
lại có những bảng cấm mầu xanh lá cây ? Xanh như bật đèn
xanh để được triển lăm 1984 ? được nói ? Được suy nghĩ ?
Một
lần BXP có nói :"Khi xem tranh,đừng tin vào các nhà phê b́nh
mỹ thuật,ngay từ đầu các nhà phê b́nh đă sai,họ dùng phương
tiện khác hẳn hội họa đó là ngôn ngữ chứ không phải là h́nh
và mầu " nói xong ông cười hóm hỉnh , người nghe cũng lấy
làm thích thú và cười theo ông.
Thời BXP, các họa sĩ rất e ngại cách xem tranh với kiểu suy
diễn, suy luận. Bất kỳ bức tranh nào nếu đảo ngược ,đảo xuôi
hoặc đem ra "tán" th́ đều có vấn đề và người họa sĩ sẽ không
tránh được những rắc rối.
Có câu chuyện do người bạn của BXP kể về bức tranh Ô Quan
Chưởng, được coi là một trong những tranh đẹp nhất của BXP,
bị một vị quan chức nhận xét trước khi khai mặc triển lăm :
"Hừm, thế này mà là tranh à ?! - chắp tay sau lưng, vị chức
sắc này đứng lâu trước bức tranh, ngắm nghía - Hà Nội là thủ
đô của nước Việt Nam đang tiến lên chủ nghĩa xă hội hay là
một thành phố chết ? Các đồng chí nh́n xem : phố Hà Nội
không người, chỉ có nắng chang chang với hoa phượng rụng đầy
như máu, có một chiếc xích-lô th́ người đạp xích-lô cũng đi
đâu mất... Giá mà xa xa, ở hậu cảnh có lấy vài cái cần trục
chứng tỏ chúng ta đang xây dựng th́ c̣n tha thứ được, đàng
này... !" Bức tranh đó,ngay lập tức bị loại khỏi cuộc triển
lăm. Người bạn của BXP kể xong câu chuyện,ông đưa lời nhận
xét :"Tôi buồn cho thân phận họa sĩ nước ta thời ấy. Nào họ
có muốn đấu tranh với ai hay muốn ám chỉ, chống phá cái ǵ
đâu. Họ chỉ muốn được sống yên để làm công việc ḿnh yêu
thích. Mà cũng không yên thân !"
Nghe được câu chuyện,tôi thầm nghĩ,cũng may là lúc đó không
có mặt tác giả ở đó, nếu không chắc ông sẽ phải trả lời
người đạp xích lô đi đâu ? Và không biết người họa sĩ sẽ
phải trả lời ra sao ?Nếu hỏi bạn : người đạp xích lô bỏ xe
đấy,rồi anh ta đi đâu ? Bạn sẽ trả lời ra sao ? Bạn đừng bao
giờ nên nghĩ rằng thời ấy bạn sẽ dám trả lời một vị lănh đạo
bằng một câu tếu táo .
BXP cũng không thích lối vẽ ẩn dụ hay nhồi nhét ư tưởng vào
tranh ,ông cho rằng tranh không nên làm thay chức năng của
văn chương,một bức tranh chuyển tải ư tưởng dễ làm cho nó
trở nên nặng nề,căng thẳng và tệ hại hơn,nó dễ bị rơi vào
"cải lương" và tầm thường.Hiểu được tinh thần của BXP, tôi
cũng mong bạn đừng xem tranh của ông như cách xem ở VN (một
thời đă xa) người ta đă từng xem tranh bằng sự suy diễn.

Đây là bức Hà
Nội Năm 46, được BXP vẽ vào năm 1966 và tham dự triển lăm
vào cùng năm . Bức này cũng đă bị chỉ trích gay gắt trên một
bài báo thời đó,người viết bài cho là họa sĩ vẫn c̣n luyến
tiếc tàn tích cũ xưa,u hoài ,ảm đạm, nghệ thuật mang tinh
thần đó không ḥa nhịp được vào bước tiến mới của thời đại.
Cuối cùng "nhà phê b́nh mỹ thuật" này phán một câu : có hai
chiến sĩ đang chiến đấu được đưa vào trong tranh cho có vẻ
có nội dung ,nhưng thực chất chỉ là cái cớ để cho BXP vẽ phố
cổ (?)

Bức "Phân
Xưởng Nhuộm" được BXP vẽ năm 1969. Bức này cũng đă từng là
nạn nhân của sự suy diễn.Tôi c̣n nhớ ban đầu bức tranh có bố
cục khác,các bạn thấy bên trái bức tranh có một cái máy h́nh
tṛn giống như cái giếng,và bức tranh ban đầu có người nam
công nhân đứng chống tay bên cái máy đó.Sau khi hoàn thành
xong bức tranh ,người xem đă luận b́nh và cho rằng ,tại sao
anh chàng công nhân này lại không làm ǵ mà ra chống tay lên
thành giếng ? Lăng công chăng ?Nghĩ rằng lương lậu ít ỏi quá
không đủ sống,bất măn chăng ?Trầm tư suy nghĩ và có ư muốn
chống đối chăng? Hay là có ư định muốn nhẩy xuống giếng tự
tử chăng ?V́ thế nên, BXP để tránh rắc rối,ông đă cho nhân
vật đó biến mất khỏi bức tranh.Ngày nay khi xem lại bức
này,tôi thấy tiếc măi,v́ bố cục ban đầu của nó khiến bức
tranh sống động hơn và quan trọng hơn do bị xoá mất nhân vật
chống tay bên "thành giếng" mà có vẻ như nó đă bị phá vỡ mất
sự cân bằng về nhịp điệu .
Cách cảm thụ văn học nghệ thuật nếu bị người ta tiếp thu
bằng sự suy diễn ,không những chẳng có chút đóng góp xây
dựng nào mà thực chất là có hại.Không riêng bên hội họa một
thời ,người họa sĩ luôn là nạn nhân của suy diễn mà cả bên
âm nhạc cũng vậy.Có những ca khúc của TCS viết ra bị phê
b́nh nặng nề - như bài "Em ra đi nơi này vẫn thế ..." bị kết
án là "Tại sao đất nước đă thay da đổi thịt mà lại viết là
em ra đi nơi này vẫn thế? Sài G̣n vẫn c̣n nguyên à?" Ngay cả
bài Nhớ mùa thu Hà Nội cũng đă bị cấm, chỉ v́ câu "Từng con
đường nhỏ sẽ trả lời cho ta ... đi giữa mùa Thu Hà Nội để
nhớ một người và nhớ mọi Người ..."Người ta đặt câu hỏi: Nhớ
một người là nhớ ai? Và từng con đường nhỏ tại sao lại phải
trả lời? Trả lời cho ai? Trả lời cái ǵ?Cứ như thế, sự suy
diễn đă đẩy người nghệ sĩ vào giữa lằn đạn rồi c̣n ǵ!
Những sự suy diễn ác tâm ấy xảy ra và để làm ǵ ? th́ chưa
thấy nhà nghiên cứu tâm lư học nào giải thích được cho ổn
thoả,chỉ biết rằng có những kẻ dốt nát nói khơi khơi cho
sướng cái miệng một cách vô trách nhiệm mà hậu quả là làm
cho các tác giả có tác phẩm bị suy diễn rơi vào t́nh trạng
thất vọng,buồn bă và lo sợ.

Năm 1967,cuộc
chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Căn nhà 87 Thuốc
Bắc của BXP cũng đă từng là điểm đến của một quả tên lửa
,kết quả là làm thương vong một người hàng xóm và phá huỷ
hoàn toàn căn pḥng trên tầng ba.BXP cùng gia đ́nh hút chết
trong gang tấc,nhưng căn gác xép là xưởng vẽ của ông cùng
rất nhiều tác phẩm đă bị phá huỷ.Ngày hôm đó cả khu phố tỏ
ra phẫn uất và căm thù giặc Mỹ.Nhưng cả vài ngày sau ,người
ta không thấy báo chí nhắc ǵ tới sự kiện này và người ta đă
nói nhỏ với nhau rằng đó là tên lửa của quân ta ,bay lên
trời không trúng mục tiêu rồi tự nó rơi xuống.Riêng tôi đă
biết điều đó từ trước, v́ chính tay tôi nhặt được một mảnh
của quả tên lửa có ghi ḍng chữ Nga. Những ngày tiếp
theo,với sự kiện này, BXP rất xúc động,ông trèo lên gác nơi
có căn pḥng bị phá huỷ và vẽ bức tranh này.
GERARD hoi Trần
Hậu Tuấn :
THT Xin anh Tuan chia se vói dôc gia cua "THÊ GIÓI PHÁI",
nhung ky niêm cua tâm tranh dâu tiên mà anh da mua duoc,
hoac da duoc tang? Nó có anh huong ǵ vói cuôc hành tŕnh
suu tâp cua anh?
Trần Hậu Tuấn trả lời :
Năm 1980 , sau khi tốt nghiệp Đại học,tôi chuyển vào Sài G̣n
sống và làm việc.Trong ngày chia tay,họa sĩ Bùi Thanh Phương
tặng tôi 2 bức tranh phố nhỏ : một của anh và một của cha
anh,họa sĩ Bùi Xuân Phái. Hai bức tranh phố đó là Hà Nội của
tôi trong những ngày cô đơn đầu tiên tại Sài G̣n...Nó cũng
là 2 bức tranh đầu tiên trong bộ sưu tập của tôi.
Gerard hỏi Trần
Hậu Tuấn :
Xin Anh Tûán cô vân nhung buóc dâù cua ngụi suu tâp tranh
vê giá tri cao
thâp các thê loai tranh cua BXP:Son dâù trên toile/Son dâù
trên
carton/Gouache/Phác thao tráng den/Phác thao màu/Kich co/Chu
dê/ v.v.. và v.v..
Trần Hậu Tuấn trả lời :Theo toi: Nguoi yeu tranh va
ve sau neu tro thanh nha suu tap duy nhat chi can:
yeu thich tranh thuc su.
Tren thuc te, nhieu nguoi yeu tranh nhung khong nhat thiet
phai tro thanh nha
suu tap.
Nguoi suu tap, nguoi yeu tranh, nguoi nghe si khong ai khong
co uu va khuyet
diem. Nguoi xua co cau: "Xem tranh thi biet nguoi"
Mot buc tranh dep - mot buc tranh xau. Mot buc tranh to -
mot buc tranh be. Mot
buc tranh ky hoa - mot buc tranh son dau.
Mot buc tranh dat gia - mot buc tranh re ...van van va van
van khong co quan he
gi voi nhau.
Theo toi buc tranh dep la buc tranh ta thich nhat, nguoi xua
co cau "cai dep
trong con mat nguoi tinh". Do vay, kinh nghiem cua minh se
chang co ich gi cho
ban ngoai viec tham khao y kien!
"khi mua mot buc tranh khong con phai mac ca nua, la buc
tranh ta da chon chinh
xac nhat!" Thu truoc, toi da khuyen ban dieu nay, nhung hinh
nhu ban tu ai?
Ngay
khi ta bắt đầu thực hiện làm một cuốn sách về BXP có nghĩa
là ta đă và đang "mách" cho độc giả về những kinh nghiệm
(xem hoặc chơi) tranh BXP rồi. C̣n muốn nói rộng hơn : kinh
nghiệm trong t́nh yêu chẳng hạn ,th́ nên nói thẳng cho nhanh
là người ta không thể truyền trao cho nhau cái kinh nghiệm
đó được,và ngay chính người đang giữ cái kinh nghiệm đó có
khi cũng chẳng bao giờ có cơ hội đem cái kinh nghiệm đó ra
mà sử dụng,bởi mỗi lần yêu mỗi khác(gọi là kinh nghiệm hay
một vố đau th́ cũng rứa).Bạn c̣n lạ ǵ :"Từng người t́nh bỏ
ta đi " mà chẳng để lại ǵ ngoài một kinh nghiệm(vố đau) cho
bản thân ta,yên tâm v́ tưởng có kinh nghiệm rồi ,đến khi gặp
người t́nh mới ta lại gặp phải một chiều hướng hoàn toàn
khác và mới.
Nói vui vậy thôi.
Thấy có vài điều cần thảo luận,khi Tuấn cho rằng :
"buc tranh dep la buc tranh ta thich nhat"
-Với tranh của các maitre th́ bức tranh nào mà chẳng
đẹp,chẳng thích ?
"khi mua mot buc tranh khong con phai mac ca nua, la buc
tranh ta da chon chinh
xac nhat!"
-Nếu lượn ra phố Nguyễn Thái Học để mua tranh ,chỉ có ở đấy
,người ta mới không c̣n phải mặc cả nữa .
"cai dep trong con mat nguoi tinh"
H́nh như câu này người ta dịch là :"Vẻ đẹp không nằm trên
đôi má hồng cô gái mà ở trong mắt người t́nh si"
Khi xưa,BXP cũng thường xuyên bàn luận về cái đẹp,và các ông
cũng đă không biết mệt mỏi để tranh căi về tiêu chuẩn của
cái đẹp. Và BXP phái đă nói :
- Trong hội họa,nhiều khi : Đẹp mà không đẹp,không đẹp mà
lại đẹp.
Tranh luận về cái đẹp cũng giống như tranh luận về mầu
sắc,nghĩa là sẽ chẳng bao giờ t́m được tiếng nói chung.Một
cô gái, hay một bức tranh, mà ta cho là đẹp, người khác cũng
có thể thấy là đẹp, nhưng cũng có thể thấy là xấu. No tùy ở
những quy ước, những định kiến có sẵn về cái đẹp, mà mỗi
người chúng ta đă hấp thụ được từ môi trường văn hóa, giáo
dục mà ta có . Tuy nhiên ,cái đẹp không có quy ước chung. Và
đó cũng là may mắn cho thế giới này, nếu không chắc hẳn
trong nghệ thuật sẽ chẳng c̣n điều ǵ là bí mật nữa, cái đẹp
sẽ hết c̣n là muôn h́nh muôn vẻ , con người cũng sẽ hết c̣n
có thể mơ tưởng đến một « cái đẹp », hay « người đẹp » lư
tưởng nào nữa, tất cả đều đă được an bài, đều đồng điệu, hay
đơn điệu cả rồi, nhà văn ,nhà thơ, họa sĩ chắc cũng chẳng
c̣n ǵ để miêu tả,tán tụng.
Cẩm Vinh hỏi : Những nghịch lư trong lịch sử hội hoạ
như từng xảy ra với
VanGogh,Gauguin,Ce'zanne,Toulouse-Lautrec,Modigliani...các
họa sĩ này đă sống một đời nghèo khổ,túng bấn,nợ nần, nhưng
đến khi chết th́ lại chính cái đám nhân quần trước đó c̣n
coi thường và chê bai các ông lại ngả mũ xuưt xoa trầm trồ
trước các tác phẩm của các họa sĩ này và hăm hở bỏ ra hàng
đống tiền để mua những tác phẩm của các ông.Số phận của BXP
cũng không khác như vậy,khi c̣n sống,tranh của ông chỉ ở mức
giá nhẹ nhàng mà một người b́nh dân nếu muốn cũng có thể mua
được.Nhưng sau khi ông "lên đường" giá tranh của ông đă tăng
lên vài trăm lần ,(và hoàn toàn do thiên hạ tự đặt giá cho
những tác phẩm của ông)Tại sao lại như vậy ? Câu hỏi được
đặt ra là, đó có phải là sự tương phản giữa tài năng và sự
dốt nát ,và sau khi các ông đă chết, là sự háo danh (tương
phản với kiến thức) của đám đông ?Và tôi đă nghi hoặc rằng,
đám đông mua tranh của các họa sĩ có khi không phải do bởi
kiến thức hay ḷng yêu thích mà là : mua cho có danh đồng
thời để tích trữ như của để dành ?
GERARD trả lời:
BXP lai se phai nói:"Chà!!! Sao nhà ḿnh lai dac ra thêm môt
câu hoi gai góc nua o Trân gian mà câu nây lai có ve chát
chúa hon truóc?".
Gérard se ráng lây kinh nghiêm ban thân dê tra ḷi; thú suu
tâp nhu là môt loai bênh; nó ghê ghóm lâm;dó là bênh ích
ky:da có rố lai c̣n mûón có thêm dê làm bá chu.Khi cân tîèn
dê di mua thûóc(quên xin lôi: dê di mua dô khác) lai bán
nhung dô da mua truóc gâp ba, nam lân hon,dâù co tích tru dê
chua bênh ghîèn rố khi vê nhà lai nói ràng không có mua ǵ;
dây cung da là bênh nói láo rố.Dây là giói suu tâp kinh tê
nho, hao hao gîóng nhu nghê nhân th́ rât dáng kíng nê tai
nhîèu khi ngụi ta tránh an kí lô xoài hay di xe tôt, dê
tîèn suu tâp;nhung ngụi dó se kêu nèo neo, thâm chí kêu tù
rât xa vê, kêu liên tuc dê tránh mât co hôi và dô se bi bán
di nuóc ngoài.Loai nây khi mua, rât thân trong tai nêu
không, con cháu ông ta sau nây se "khac nho" trên mô ma cua
ông sau khi ông chêt(BORIS VIAN, môt nhà van pháp có vîét
sách:"J'irai cracher sur ta tombe"); nêú con cháu làm nhu
vây tai ông cha mua dô bây và làm ba,th́ sau khi chêt cung
c̣n mêt và oai quá...Nhung dây cung là môt tṛ choi mà: "tṛ
canh sát và tuóng cuóp";không có hoa tay dê ve th́ phai là
tuóng cuóp rố và có thê là nghê gia trûyèn tai v́ thàng cu
o nhà cung không bîét ve;
Vâng, xin dâm nguc, chiu tôi, và xin húa se ráng làm bàng
moi cách dê có kîén thúc vê hoi hoa và ḷng yêu thích tranh!
Công
bằng mà nói ,số phận của bức tranh ,từ khi nó ra đời cho đến
khi nó được đặt trân trọng trên kệ bán đấu giá Quốc tế là cả
một cuộc hành tŕnh dài.Vậy ai được hưởng thành quả này ?
Phần nhiều không phải là tác giả ,hầu như những bức tranh
leo được đến thang giá chóng mặt th́ tác giả của nó thường
đă yên nghỉ ở nơi xa lắm rồi.Và cũng chẳng phải các nhà sưu
tập từ cái thủa ban đầu lưu luyến ấy,bởi v́ các vị này cũng
đă đi gặp các họa sĩ quá cố từ lâu. Được lợi chủ yếu là con
cháu thừa kế hoặc các nhà sưu tập thế hệ sau. Cho nên ,nói
rằng người mua tranh ngày nay,phần lớn mang tâm lư như "của
để dành" cũng có lư.Họ mua tranh của các họa sĩ đang c̣n
sống khoẻ và đem về treo ,cất trong nhà giống như khi xưa
,người ta đào hầm nuôi cán bộ...hihiii

Năm 1982, BXP
lại vấp phải một "tai nạn" nghề nghiệp lần chót. Đó là vụ
bản thảo tập thơ chép tay của Hoàng Cầm. Khi đó,ông Thiếu
Bảo(Trần Thiếu Bảo ,giám đốc nhà xuất bản Minh Đức đă bị xử
mười năm tù trong vụ NVGP) cầm tập thơ này và đem đến nhờ
BXP vẽ phụ bản.BXP chiều bạn và đă nhận lời ,ông vẽ được 6
bức ,(tư liệu chúng tôi c̣n giữ lại chỉ c̣n bức trên
đây).BXP đọc xong tập thơ , sau đó đến tôi đọc,tôi thấy có
điều ǵ ghê gớm đâu,tôi ngạc nhiên là sau đó người ta gọi là
" phản động" ?Ngày nay th́ tập thơ này thản nhiên ngự trên
các kệ sách đó thôi. Sau khi ông Thiếu Bảo đến nhận 6 bức
tranh (dùng làm phụ bản cho tập thơ Về Kinh Bắc của Hoàng
Cầm), số tranh phụ bản của BXP ,b́a của bản thảo do Văn Cao
tŕnh bày.Đến hẹn,ông Thiếu Bảo đến lấy tranh. Vài hôm sau
xảy ra vụ nhà thơ Hoàng Hưng gặp rắc rối.(Tôi cũng nghe
nói,khi đó họ muốn chuyển cho một nhà xuất bản ở Pháp để ấn
hành).Nhà thơ Hoàng Hưng cầm bản thảo này trên đường đi th́
bị bắt,và bị kết vào tội "lưu truyền văn hoá phẩm phản động"
nhà thơ này đă bị cho đi tập trung cải tạo 39 tháng v́ vụ
này.Toàn bộ bản thảo cùng tranh phụ bản của BXP đă bị tịch
thu. Rất may khi đó người ta đă không động đến BXP,tuy nhiên
,tôi biết ông cũng đă phải sống trong t́nh trạng ưu phiền và
lo âu mất một thời gian.Qua đây tôi cũng muốn lưu ư rằng,6
bức phụ bản của BXP minh họa cho tập thơ Về Kinh Bắc ,ngày
nay là những tác phẩm đẹp và rất có giá trị,nếu như người ta
c̣n lưu giữ trong hồ sơ th́ thiết tưởng nên chuyển 6 bức này
cho Bảo Tàng Mỹ Thuật VN hơn là số phận của chúng phải chịu
cảnh nằm im ĺm trong tủ sắt.
Cẩm Vinh:
Theo Hoàng Cầm tâm sự th́ "Về kinh bắc
chính là tập thơ cột sống" của đời ông. Nó là sự chưng cất,
kết đọng tinh túy của văn hóa quan họ - kinh bắc, cũng là
tinh túy của "văn hóa gốc Việt". Nhưng chính tập thơ này c̣n
gắn liền với những thăng trầm trong đời thơ tác giả. Tập bản
thảo cùng với những minh họa của họa sĩ Bùi Xuân Phái và mẫu
b́a của Văn Cao đă "lưu lạc" từ năm 1982 đến nay vẫn chưa
t́m lại được. Tập thơ đă được in ra nhờ trí nhớ của tác giả
và những người ái mộ thơ ông. Tiến sĩ ngữ văn Trần Ngọc
Vương đă tiết lộ là anh vẫn c̣n giữ được một bản "Về kinh
bắc" do chính tác giả chép tay hơn 20 năm trước mà có những
chữ khác với những bản in. Nhiều văn nghệ sĩ, nhà khoa học
và độc giả đă nói lên sự khâm phục và yêu thích thơ Hoàng
Cầm cùng với sự kiên định đối với con đường thơ văn v́ dân
tộc của ông.
Nhà thơ Hoàng Cầm nói: "Nếu không có bạn hữu, không có một
công chúng trân trọng thơ ca như ở ta, chắc tôi đă chết lâu
rồị Tôi c̣n sống, c̣n làm thơ, c̣n viết văn được là nhờ ơn
của tất cả các bạn.
Cẩm Vinh hỏi : Anh có thể
nói rơ hơn nguyên nhân v́ sao BXP không bị "đụng" đến trong
vụ "tai nạn" nghề nghiệp này ?
Tôi
cũng không biết v́ sao BXP được người ta đă "lờ" đi trong vụ
vẽ mấy bức tranh phụ bản minh họa cho tập thơ "Về Kinh Bắc"
của Hoàng Cầm.Những ngày tháng đó,chúng tôi thực sự đă sống
trong lo âu sau khi nghe tin Hoàng Hưng bị bắt ,và rồi Thiếu
Bảo bị gọi lên thẩm vấn ... Trong vụ bản thảo "Về Kinh Bắc"
này,nhà thơ Hoàng Cầm bị bắt giam 18 tháng.
Tôi đă nghĩ, chiều hướng của năm 1982 đă khác với 1956 .Mặt
khác,đến thập niên 80,tên tuổi BXP đă rất quen thuộc với
công chúng trong và ngoài nước. Từ năm 80, đă bắt đầu thường
xuyên có khách ngoại quốc đến thăm xưởng vẽ của ông.Nếu chỉ
là một họa sĩ trẻ, chưa được dư luận biết tới ,th́ trong
trường hợp như vậy chắc sẽ không tránh khỏi sự trừng phạt
hoặc bị gọi lên để nghe lời răn đe.
Trường hợp của mấy bức vẽ minh họa này (năm 82) th́ t́nh
huống của nó cũng giống hệt như năm 56 ,nghĩa là do bạn nhờ
BXP vẽ minh họa và ông là người có tiếng là dễ chiều bạn,
hầu như tôi rất hiếm khi thấy ông nói KHÔNG với các bạn của
ông.Vụ năm 56, cũng v́ ông vẽ mấy tấm minh họa do bạn nhờ mà
sau đó người ta khép ông vào "faute" : "Tham gia và dính líu
vào nhóm NVGP" và sự trừng phạt kéo dài này đă không chỉ
giáng trực tiếp vào ông mà thực tế đă giáng cả vào chúng tôi
nữa (con cái của BXP) ,tất cả chúng tôi,5 người con của BXP
,khi đi học phổ thông đều bị xếp vào thành phần có vấn đề và
đều không được phép kết nạp vào Đoàn. Trong cơ chế giáo dục
ở Vn khi đó,một học sinh nếu không phải là Đoàn viên đồng
nghĩa với viễn ảnh là cánh cửa trường đại học đă đóng sập
xuống trước tương lai của họ.Tôi bị ám ảnh măi h́nh ảnh bố
mẹ tôi trong cái ngày Bùi Kỳ Anh mất(anh đă quyên sinh v́
đời tư của anh,Kỳ Anh đă bế tắc và thất vọng sâu sắc với
cuộc đời,trong bức thư để lại anh viết " Xin bố mẹ hăy tha
thứ cho con,chào bố mẹ,con đi..." Có dịp tôi sẽ nói về nhân
vật Kỳ Anh,người anh trai của tôi) Ngày hôm ấy,BXP như người
mất hồn,cặp mắt ông ngơ ngác và bất định ,mẹ tôi th́ mếu
máo,nghẹn ngào nói với ông,tôi nghĩ hoàn toàn không phải mẹ
đă trách cứ ông mà bà đă oán trách số phận khắc nghiệt đă
dành cho họ Bùi :"Giá như ngày ấy ông đừng dính vào những
chuyện rắc rối để không bị người ta trù úm măi như thế th́
hoàn cảnh con của chúng ḿnh đâu đến nông nỗi thế này ? "

Ngày Bùi Kỳ Anh xuất ngũ trở về nhà, BXP
muốn lưu giữ lại h́nh ảnh người lính của con trai để làm kỷ
niệm, ông bảo Kỳ Anh đứng làm mẫu cho ông vẽ bức tranh này.
Một thời gian sau , khi Kỳ Anh mất, nhớ con,bà Phái ngắm
nh́n bức tranh và nói trong nước mắt :
- Con nó đă được về nhà rồi, vậy mà ông lại vẽ nó với h́nh
dáng của người lính đang hành quân xa.
BXP đă lặng đi hồi lâu, sau ông nói :
-Ừ,Không hiểu sao ngày đó ḿnh lại vẽ như thế.
Say này khi BXP đă mất, nhiều khách phương Tây hỏi mua bức
tranh này,Bà Phái đă phải nhiều lần từ chối và giải thích:
"Đây là kỷ niệm của gia đ́nh chúng tôi."
GERARD hoi :
"Trong sách "Cuôc ḍi và tác phâm"(1998), Bùi Ky Anh "chêt
v́ tai nan giao thông"; trong câu tra ḷi mói dây cua BTP là
Bùi Ky Anh "quyên sinh"; dây là môt chuyên dau ḷng cua gia
d́nh, có le anh không muôn nhác lai và cung có thê anh muôn
chia se vói dôc gia, xin anh cho biêt tai sao cân tói 8 nam
dê nói su thât? có áp luc nào?"
Nhân
kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng Thủ đô,chiều 10.10.2004,ông
Phùng Hữu Phú-Ủy viên Trung ương Đảng,Phó bí thư thường trực
Thành ủy Hà Nội cùng các vị đại diện của văn pḥng Thành uỷ
đă tới thăm gia đ́nh cố họa sĩ Bùi Xuân Phái tại số nhà 87
phố Thuốc Bắc,Hà Nội.Tại cuộc gặp gỡ,ông Phùng Hữu Phú trao
cho cụ bà Nguyễn Thị Sính (vợ
của họa sĩ Bùi Xuân Phái)Huy hiệu 50 năm Giải phóng Thủ
đô,đồng thời dâng hương tưởng niệm người họa sĩ tài danh
này. Phương nói :" Hội họa của cha tôi từ lâu đă trở thành
một nét văn hóa Hà Nội. Đây là lần đầu tiên gia đ́nh chúng
tôi vinh dự được lănh đạo thành phố đến thăm.Chúng tôi thực
sự cảm động và cảm thấy rất tự hào." Trong không khí chân
t́nh, cởi mở,ông Phùng Hữu Phú đă hỏi :
- Bây giờ Phương có nguyện vọng ǵ không ?
Phương trả lời :
-Nguyện vọng của em là, Thành phố Hà Nội sẽ có phố mang tên
Bùi Xuân Phái
Ông Chủ tịch HDND cười vui vẻ và nói rằng :
- Tôi không dám hứa, nhưng tôi ghi nhận nguyện vọng này
Trước lúc ra về ,ông Phùng Hữu Phú đă nói một câu hẳn sẽ làm
hương hồn họa sĩ BXP mỉm cười nơi Chín suối:
- Đă có những lúc chúng tôi hiểu sai về Bùi Xuân Phái,nhưng
trên thực tế,thời nào,bao giờ,Bùi Xuân Phái cũng là một
người nghệ sĩ chân chính và yêu nước.
ANH ĐÀO hoi :
Qua nhung câu tra ḷi cua anh Phuong, BXP trao dôi rât nhîèu
vói ban dông nghiêp chung tḥi(thí du DBL); Nhung em không
thây ro cách BXP "chia se" nghê thuât hôi hoa vói anh Phuong
và cách BXP diù dác BTP trong nhung buóc dâù trên con dụng
nghê thuât dây giang lao khôn khó.Xin anh cho dôc gia biêt y
kîén cua anh trong vân dê nây?
Sinh
thời, tôi cũng chưa bao giờ thấy ông "ân cần căn dặn" với vẻ
của người thầy với ai cả, hầu như với bất kỳ ai nếu quan tâm
tới hội họa ,đều được BXP quí trọng và coi như người bạn.
Cách tṛ chuyện của ông luôn mở ra những vấn đề để mọi người
cùng tham gia một cách b́nh đẳng,thân thiện. Khách đến chơi
nhà BXP thường tỏ ra ngạc nhiên về 2 bố con nhà này nói
chuyện với nhau như 2 người bạn .Từ khi tôi đă trưởng thành
,th́ hầu như khi thực hiện những bức tranh quan trọng ,BXP
thường hay hỏi cảm tưởng của tôi .Ư kiến của tôi khá chính
xác đến nỗi ngày hôm trước nếu tôi góp ư như thế nào th́
ngày hôm sau nh́n vào bức tranh đă thấy hoàn hảo hơn hoặc
bức tranh đó sẽ bị xóa trắng. Sau này khi tranh của BXP đă
là quan trọng đối với người chơi tranh trong nuớc và quốc tế
th́ việc góp ư của tôi với tranh của ông bỗng nhiên e dè và
thận trọng v́ tôi sợ ông sẽ xoá mất bức họa.
Tuy BXP không có một ngày nào dậy tôi phải vẽ như thế này
,phải pha mầu như thế kia,thực ra cách dậy vẽ theo lối
truyền thống đó ai cũng có thể làm thậy dậy vẽ được và ai
cũng có thể theo học được.Cách dậy vô cùng hiệu quả của ông
đối với tôi đó chính là những phản ứng chân thật của ông.Tôi
nhớ măi năm tôi 14 tuổi, tôi có vẽ một bức tranh bằng chất
liệu bột mầu. Sau khi hoàn thành bức tranh,BXP xem xong bèn
lấy một tấm toan vẽ kích thước lớn nhất mà ông có và một hộp
sơn dầu cả hai thứ này khi đó là của hiếm mà ông đă để dành
bấy lâu ,ông nói :
"Bố thấy Phương vẽ bức này hay,bây giờ thử chuyển sang chất
liệu sơn dầu xem có khá hơn không."
Tất nhiên tôi từ chối, bởi lẽ làm sao tôi có thể chiếm dụng
của để dành của BXP mà vẽ trong thanh thản được.
Khi tôi là một thanh niên, tôi có vẽ một bức tranh ,bức này
do tôi phải vẽ chiều theo ư tưởng của một cô bạn gái. BXP
xem , ông đă lắc đầu ngao ngán và thốt lên :"Chết thật !" .
Tôi vội xoá đi bức tranh ,BXP vẫn không vui ,ông nói :"Nếu
vẽ mà không thấy có hứng thú th́ nên nghỉ một thời gian,khi
nào cảm thấy có nhu cầu muốn được vẽ th́ hẵng vẽ."
Và quan trọng không kém cho sự học của tôi là, BXP thường
bàn luận các vấn đề của nghệ thuật với các bạn đến thăm ông
mỗi ngày,với tôi, đó là những buổi thỉnh giảng bất đắc dĩ
như chuyện thường ngày, không nghe không được bởi lẽ đơn
giản là ngày đó nhà tôi chỉ có duy nhất một pḥng, vừa là
nhà ở, vừa là pḥng ăn, vừa là pḥng khách , vừa là pḥng
cho chúng tôi học hành và trú ngụ.
Ngoài ra ,BXP có một tủ sách khá phong phú gồm thể loại hội
họa và văn học,riêng về sách văn học đă chiếm cả một góc nhà
,không phải do ông mua mà là ông được các nhà xuất bản biếu
tặng do ông thường xuyên phải vẽ tŕnh bày cho họ những b́a
của cuốn sách đó.Thủa thơ ấu tôi đă biến tủ sách của BXP
thành thư viện dành cho các bạn đồng lứa mượn về xem.
Thế hệ chúng tôi (cùng với các bạn của tôi ,những người bạn
này cũng đă chịu ảnh hưởng và biết ơn BXP như tôi vậy) đă
lớn lên bằng nhạc Beatles và bằng Thế Giới Phái.
Gerard : Theo BTP,tâm phîéu
ky niêm (Quán café Thîéu Bao) do Bùi Xuân Phái ve nam 1980
là tâm duy nhât c̣n lai tai Viêtnam.Ong Trân Thîéu Bao có
duoc nhác tói trong bài vîét vê ban thao tho Hoàng Câm).Sau
khi di tù vê, ông Thîéu Bao không có nghê nghiêp dê kîém
sóng nên da mo quán càphê nho o phô Bát Dan.Dê quang cáo cho
quán càphê cua ḿnh, ông ta bèn nḥ BXP ve cái thiêp nây.
Ông
Thiếu Bảo (Giám đốc nhà xuất bản Minh Đức)sau khi đă lănh đủ
15 năm trong lao tù (trong vụ NVGP) ông Thiếu Bảo trở về
sống vất vưởng không nơi nương tựa.Khi đó ông Thiếu Bảo đă
là người đàn ông cao tuổi,ông sống độc thân,lại chẳng có
nghề hay công việc ǵ để sinh tồn. Cũng may cho ông cựu giám
đốc là ông có một căn nhà mặt phố bé tí tẹo ở phố Bát Đàn
,diện tích chỉ khoảng 4 thuớc ca rê và c̣n bị đồ đạc choáng
mất chỗ nên chỉ đủ chỗ cho 2 người khách .Ông Thiếu Bảo mở
quán cà phê ở đó. Ban đầu quán của ông cũng có đồ ăn sáng
,nhưng vừa đắt vừa không ngon, nên không có khách gọi,ông
vội vàng kết thúc không phục vụ bữa ăn sáng nữa,chỉ bán cà
phê. Tôi thường rủ bạn đến quán này,chủ yếu muốn ủng hộ ông
là chính và cũng rất tiện là quán của ông Thiếu Bảo chỉ cách
nhà tôi có vài bước chân. Ngồi quán nhấm nháp ly cà phê ,
nghe ông kể chuyện về những năm tháng khốn khó , ông thường
chép miệng nói, cuộc đời tựa như giấc ngủ trưa. B́nh
thường,ông Thiếu Bảo là người hiền lành và có tính lạc
quan,sau khi về nhà, gia sản không, tiền bạc không,vậy mà
ông vẫn ôm mộng xuất bản. Tôi thường nghe ông nói về những
kế hoạch phát triển và những chiến lược về xuất bản.Biết là
ông nói phét cho thích,nhưng thương ông đang phải sống trong
cảnh khó khăn, nên cũng đành chiều ông mà gật gù tán
thưởng.Vào buổi chiều ,ông hay chạy sang nhà tôi ,ngồi chơi
với BXP.Có người hỏi "Ông bỏ cửa hàng mà đi thế a ?" Ông cựu
giám đốc trả lời "Tôi biết vào tầm này chẳng có ma nào đến
cả." BXP cũng quí ông Thiếu Bảo,hai người chắc từ thủa xưa
đă cùng có những kỷ niệm đẹp , tôi thấy khi gặp nhau họ
thường ôn lại những chuyện đă xa lắc mù khơi ,rồi cùng cười
vui thích.Có hôm tôi c̣n thấy họ đồng thanh đọc lại bài thơ
từ thủa nào :
Làm sao cũng chẳng làm sao
Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi
Làm chi cũng chẳng làm chi
Dẫu có bề ǵ cũng chẳng làm sao
Lại có lần ông Thiếu Bảo nhờ mẹ tôi chuyển giúp ông một bức
thư cho một người đàn bà goá cũng là người cùng phố.Vài ngày
sau ông Thiếu Bảo nhận được thư hồi âm.Không ai biết bức thư
trả lời ông,người đàn bà goá ấy đă nói ǵ ,chỉ thấy ông
Thiếu Bảo tỏ ra thất vọng và giận rỗi,ông nói " Ở tuổi này
mới lại càng cần có nhau chứ sao lại c̣n hỏi : Đưa nhau vào
chốn bụi hồng làm chi ? "
Vài năm sau đó,tôi không c̣n gặp thấy ông Thiếu Bảo nữa,ông
chuyển nhà đi đâu không rơ. Nghe có người nói ông đă chết
bệnh ở đâu đó.
Hữu Minh hỏi : Cho biết
thêm thông tin về cuộc triển lăm cá nhân đầu tiên của Bùi
Xuân Phái vào năm 1984. Ư nghĩa và ảnh hưởng của nó đă có
tác động thế nào vào đời sống và tinh thần của họa sĩ trong
4 năm c̣n lại của đời ông ? Trong triển lăm đă trưng bày 108
tác phẩm,con số 108 có ư nghĩa ǵ không khi mà người ta liên
tưởng đến 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc ,hay đó chỉ là sự
t́nh cờ ?
ANH DÀO hoi BTP:
*Khi chê dô bât dèn xanh và cho phép BXP tô chúc triên lam
cá nhân dâù tiên và cung là cuôc triên lam duy nhât khi ông
c̣n sông (1984), xin anh cho biêt nhung danh hoa nào khác
(có dính liú vói su kiên "Nhân Van Giai Phâm" cùng tḥi vói
BXP) duoc nhân ân huê tro lai triên lam cá nhân nhu BXP?Xin
anh nhác lai tên cua nhung hoa si Dông Duong da tùng chiu hê
luy chung vói BXP boi su kiên "Nhân Van Giai Phâm"?
Trả
lời chung cho câu hỏi của hai bạn Hữu Minh và Anh Đào.
Năm 1984, giữa một buổi trưa hè nắng nóng (tháng 6),có ba vị
khách ,lúc ấy đều cùng là những uỷ viên Ban chấp hành Hội Mỹ
Thuật VN đến gơ cửa nhà BXP. Đó là họa sĩ Trần Lưu Hậu, họa
sĩ Nguyễn Quân,và nữ họa sĩ Đặng Thị Khuê. Các vị này có
quan điểm được coi là cấp tiến hơn cả so với những quan chức
ở các nhiệm kỳ trước đó.Trần Lưu Hậu vừa xem BXP là bạn vừa
là bậc đàn anh đối với ḿnh, Nguyễn Quân và Đặng Thị Khuê
th́ xem BXP như một người thầy đáng kính. Cả ba vị ấy,từ lâu
đă mến mộ cái tài và cái t́nh của BXP.Sau khi họ trúng cử
vào ban chấp hành Hội Mỹ Thuật,việc đầu tiên mà họ làm là
đưa ra sáng kiến mời "Tứ quái " Sáng-Nghiêm-Liên-Phái ra mắt
trước công chúng bằng cuộc triển lăm cá nhân đầu tiên của
ḿnh. Sáng kiến vĩ đại và chính đáng này đă được Đảng và Nhà
nước VN chấp nhận.
Khi thấy khách đến vào giữa trưa với vẻ mặt nghiêm trọng,
BXP và tôi cũng lấy làm lạ. Thường ngày,Nguyễn Quân đến
chơi,ngay từ ngoài cửa đă cười cười cùng với thoáng ngượng
nghịu,vậy mà hôm ấy nét mặt căng thẳng thế ?
Khi đă an tọa, Trần Lưu Hậu ,trân trọng lên tiếng:
- Thưa anh Phái,được phép của trên,chúng tôi đến thông báo
là đă anh được phép tổ chức triển lăm cá nhân.Thời gian lựa
chọn vào thời điểm nào tuỳ anh quyết định.
Tôi nh́n sang BXP thấy ông có vẻ xúc động và choáng v́ bất
ngờ, hầu như từ trước đó ông không hề dám mơ tưởng tổ chức
triểm lăm cá nhân cho ḿnh.Hàng năm,ông vẫn chỉ tham dự
triển lăm chung bằng một bức tranh với tính chất nghĩa
vụ.Bức tranh mà ông dành riêng ra để tham dự triển lăm ,bao
giờ cũng được ông vẽ "cẩn thận" tút tát đâu đấy,thường không
phải là những bức bạt tê,phá phách,dữ dội...Vậy mà ông sẽ
được bày cả một cuộc triển lăm, BXP thấy nan giải là làm sao
có đủ những bức tranh được vẽ "cẩn thận" cho cả một pḥng
tranh rộng lớn ở số 6 Ngô Quyền ?
Dường như hiểu được phân vân của BXP,họa sĩ Trần Lưu Hậu nói
:
- Sẽ không có sự kiểm duyện,tuỳ họa sĩ tự lựa chọn và bày
những tác phẩm mà ḿnh muốn.Anh Phái, anh có thể cho biết
anh có nhận lời không và cho biết có thể thực hiện triển lăm
vào khi nào ?
BXP bối rối,suy nghĩ. Tôi bèn chớp ngay lấy thời cơ và trả
lời thay cho BXP :
-Chú Hậu, cho 6 tháng để bố cháu chuẩn bị.
Và BXP cũng nói :
-Ờ ờ,thế cũng được.
Thế là tất cả đều hết căng thẳng,các ông lại trở lại với
chất của ḿnh cùng với cách nói chuyện vui kiểu của văn nghệ
sĩ. BXP bèn t́m quanh và vớ vội lấy chai cồn 90 độ ( phương
tiện y tế của mẹ tôi) hôm đó ông đă nhầm là rượu và các ông
đă chạm cốc chào mừng sự kiện đó bằng cồn 90 độ,ngay khi
chạm ngụm đầu tiên cả chủ lẫn khách đều dựng đứng người mà
phun vội ra sàn nhà. BXP vội vàng xin lỗi khách v́ đă nhầm
vớ phải chai cồn, sau đó , ông bảo tôi chạy đi mua một chai
rượu Làng Vân để kịp thời sửa sai.
(C̣n nữa)
Tiếp trang 5
trang nhất Tr
2
Tr 3
Tr 4 Tr
5 Tra6
.Tr7...Tr8 Tr |