|
GERARD hỏi : Xin cho biet nhung danh hoa nào trong và
ngoài nuoc, duoc BXP ai mo?
Họa
sĩ trong nước ,tôi nhận thấy có 2 người khiến BXP kính nể và
gần như được ông tôn làm sư phụ của ḿnh .Tất nhiên, tất cả
những nhận định của tôi đều mang tính chủ quan bởi v́ tôi
đâu phải là BXP mà tưởng rằng những điều ḿnh nói đều là
đúng. Người thứ nhất là họa sĩ Nguyễn Gia Trí. Khi xưa, ông
đă đổi vài bức tranh của ḿnh cho một người bạn để lấy một
bức tranh cắt giấy của Nguyễn Gia Trí, ông đă treo trân
trọng bức này ở xưởng vẽ của ông. Khi nói chuyện với bạn bè
về nghệ thuật, BXP thường nhắc đến tên tuổi Nguyễn Gia Trí,
với sự trân trọng cả về sự nghiệp nghệ thuật cùng với tính
cách kiên dũng truớc bạo quyền của người họa sĩ này.Năm
1979,lần đầu tiên và cũng là một lần đó ,BXP vào thăm Sài
G̣n, người họa sĩ duy nhất mà BXP nóng ḷng muốn đến thăm là
Nguyễn Gia Trí. Hai họa sĩ danh tiếng sống ở hai miền, vừa
thoát ra khỏi cuộc chiến đă ngăn cách họ gần nửa thế kỷ,gặp
lại nhau. Khi BXP trở về nhà ,tôi không thấy BXP kể lại là
các ông đă nói chuyện với nhau về những vấn đề ǵ nhưng tôi
thấy BXP tỏ ư thất vọng một chút về thần tượng của ḿnh ,
ông nói : " Ông Trí nói khá nhiều và có vẻ hơi bị lẫn ".
Người
thứ hai được BXP kính nể đó là họa sĩ Nguyễn Tường Lân.
Những tác phẩm và tư liệu về người họa sĩ này ở VN hầu như
không mấy ai được biết đến nhiều. Tất cả dường như chỉ c̣n
lại trong hồi ức của những người sống cùng thời,đă có dịp
thưởng lăm tác phẩm và tính cách của Nguyễn Tường Lân kể lại
mà thôi. Tuy vậy, đă có một dịp vào năm 1981, tôi đi cùng
với BXP đến thăm tư thất của nhà sưu tập Đức Minh, lần đó
BXP đă chỉ cho tôi xem 2 bức bột mầu và giới thiệu đó là tác
phẩm của Nguyễn Tường Lân, ông nhận định : " Tài thật, bột
mầu mà vẽ được như thế th́ tài đến thế là cùng ."
Họa sĩ cùng thời mà tác phẩm của họ làm cho BXP ái mộ ,có
Nguyễn Sáng và Nguyễn tư Nghiêm. Trong bộ "sưu tập" hội họa
của BXP mà sau này(năm 1988) ông qua đời,khi chiếc cặp đặc
biệt này được mở ra, người ta chỉ thấy có những tác phẩm của
Nguyễn Sáng và Nguyễn Tư Nghiêm.
Bạn hỏi
cả những họa sĩ nước ngoài nào được BXP ái mộ ? Ôi, nhiều
lắm, một danh sách dài đó bạn. Nhưng đứng đầu bảng danh sách
đó là Picasso. BXP đă coi nhà danh họa này như một tấm gương
soi tinh thần cho ḿnh. Sinh thời ông chỉ có một ước muốn là
được đặt chân tới Paris một lần và được xem tận mắt nguyên
tác của quái kiệt Picasso. Ước mơ này của ông suưt nữa được
thực hiện,khi mà vào năm 1982 , "Uỷ ban Công giáo chống đói
và v́ sự phát triển (CCFD)" đă gửi giấy mời BXP sang
Pháp.Lần đó BXP đă đến cơ quan chức năng để tŕnh bày vấn đề
này.Kết quả là người ta đă không cho phép ông đi. BXP đă yêu
cầu có lư do cụ thể để có thể trả lời phía Pháp biết v́ sao
BXP lại từ chối không sang Pháp. Người đại diện chính quyền
khuyên BXP nên trả lời rằng "Đang bị cúm" nên không đi
được.Tôi nhớ măi tiếng cười chua chát và câu nhận định của
nhạc sĩ Văn Cao khi nhạc sĩ hay chuyện và dường như muốn an
ủi BXP : " Bệnh cúm của ông đó là bệnh cúm của thời đại ,
ông ạ ."
GERARD hỏi : Xin
anh cho biet nhung y nghi cua BXP ve Quan doi vien chinh My
va Chinh phu cua ho vào nhung thap nien 1970?
Thời
đó ,(thập niên 60 - 70) Hầu như với suy nghĩ của toàn bộ dân
chúng tại Miền Bắc th́ đây là sự tiếp tục cuộc chiến giành
độc lập và thống nhất cho Việt Nam sau khi Việt Minh thành
lập nước Việt Nam độc lập sau Thế chiến thứ hai và kiên tŕ
đấu tranh và đă giành được thắng lợi trước người Pháp . Tiếp
theo đó,là h́nh ảnh quân đội viễn chinh Mỹ , ngày ấy ,tất cả
đều cho rằng đó là sự thay thế chế độ thuộc địa Pháp. Do đó
,quyết tâm đánh Mỹ của mọi người dân Bắc Việt Nam là tất yếu
và dễ hiểu,nó mang tính dân tộc rất cao: Niềm tin giành độc
lập và thống nhất của đất nước đă trở thành yếu tố quyết
định dành thắng lợi chứ không phải là nhờ vào hệ tư tưởng
hay ưu thế quân sự . Tâm lư dân chúng , từ thời đó và kể cả
bây giờ ,nói chung không quan trọng lắm về hệ tư tưởng này
khác ,thế nhưng người ngoại bang nếu tính chuyện quàng lên
cổ họ ách đô hộ ,cai trị ,th́ lành làm gáo ,vỡ làm môi ,c̣n
cái quần xà lỏn,họ cũng quyết tâm đánh đuổi.Tôi cứ nghĩ họ
giống như một cái gia đ́nh, căi mắng nhau ,đấm thụi nhau
thường xuyên, thế nhưng hễ xuất hiện người khách lạ, vô phúc
cho anh chàng này nếu có lời nói hay cử chỉ mang tính xúc
phạm một thành viên của họ,ngay lập tức,họ ngừng việc căi
mắng nhau, đấm thụi nhau và họ sẽ đoàn kết lại , ḥ nhau
đánh đuổi người khách lạ.
BXP là người VN do đó suy nghĩ của ông ở vào thời kỳ đó cũng
giống như suy nghĩ của đại đa số người Việt khác ,nghĩa là
ông đă không chấp nhận sự có mặt của quân đội viễn chinh Mỹ
tại miền Nam Việt Nam.
GERARD hỏi :Xin anh cho
biet nhung y nghi cua BXP ve chinh phu Vietnam cong hoa và
nguoi dan nam Vietnam trong luc mien bac chuan bi giai phong
vào nhung thap nien 1960/ 1970?
Thực
tế BXP là người ngây thơ về chính trị,ông không quan tâm tới
chính trị bởi bản chất của chính trị là dối gạt ,sớm
nắng,chiều mưa,nay thế này mai thế khác,nó trái ngược với
tinh thần của người nghệ sĩ.Mặt khác, ta cũng không cần
thiết và cũng không thể đ̣i hỏi BXP điều mà ở ông không
có.Như đă nói, BXP không ưa thích chính trị, nên trong tác
phẩm của ông người ta đă không t́m thấy bức tranh nào mang
tính chính trị hay phục vụ đường lối của chính trị.Những bức
tranh Phố cổ liêu xiêu và cả những bức Chèo , các nhân vật
trong đó được ông vẽ khái quát nên thường không có mắt mũi
,mồm ,cũng đă bị coi là cô hồn, buồn,yếm thế thiếu cái nhiệt
huyết cách mạng của chủ nghĩa hiện thực xă hội chủ nghĩa
được Đảng khuyến khích. người ta cho rằng chúng đă không hoà
nhập được vào nhịp điệu chung của giới mỹ thuật chính thống.
Ngày nay, một số nhà phân tích đă cho rằng thời đó BXP không
làm chính trị (trong tác phẩm) lại có nghĩa là làm chính trị
thực sự bởi nó mang tính ly khai, ly thân ǵ đó.Thế mới
thấy, nếu là người nghệ sĩ có danh tiếng, th́ ở chiều hướng
nào cũng có vấn đề và cũng không tránh được nắng.
Câu hỏi của bạn khiến tôi phải t́m cách nào đó để bạn hiểu
đúng về một BXP ,rằng ông không có một hệ tư tưởng nào khác
ngoài t́nh yêu mê cuồng hội họa. Nguyện vọng của BXP chỉ
giản đơn là được sống trong ḥa b́nh và có điều kiện để sáng
tác nghệ thuật.
Bạn hỏi và muốn biết suy nghĩ của BXP :"...và nguoi dan nam
Vietnam trong luc mien bac chuan bi giai phong " Tôi có thể
nói bạn biết một thông tin là, chút nữa th́ số phận của BXP
cũng đă là một người dân trong số đó rồi. Chuyện là vào năm
1954, họa sĩ Tạ Tỵ đă gặp BXP để vận động và rủ ông vào Nam.
Ông đă dao động và suy nghĩ rất nhiều ,sau cùng ông đă chọn
ở lại với Hà Nội và chấp nhận chờ đợi những h́nh phạt chờ
đợi ông ở đó, ( năm 1952 ,ông đă rời bỏ khu Khán Chiến để
vào Thành.) Trước khi chia tay với người bạn đồng nghiệp Tạ
Tỵ, BXP nói : " Moi đă chạy một lần rồi, bây giờ vào Nam
chắc ǵ lại không chạy lần nữa ,mà nếu lại chạy nữa th́ biết
chạy đi đâu ? " Sau này, khi phải sống trong cảnh nghèo khổ
kéo dài, đă có lúc ông tỏ ra tiếc nuối ...

Bộ ba : Nguyễn
Tuân,Bùi Xuân Phái,Văn Cao,những người làm nên Phố thứ 37 -
Phố Phái
Thanh B́nh: Em
thích nghe những câu chuyện kể về BXP, hay những kỷ niệm mà
anh đă có với ông hơn là những vấn đề chuyên môn về nghề
nghiệp. Mặt khác ,anh đâu cần giật cái ghế của mấy nhà phê
b́nh mỹ thuật ?
Em
bao giờ cũng có lư. Cái lư của em tôi hiểu :chính là những
chuyện tưởng như rất vặt trong một ngày thường,những thói
quen, sở thích ,những sự kiện ,những phản ứng trước thời
cuộc , niềm vui hay nỗi sầu...tất cả những điều ấy mới là
những chất liệu cấu thành nhân cách của người mà ḿnh muốn
dựng lên bức chân dung sao cho rơ nét ,chứ đâu phải như cách
của mấy nhà phê b́nh mỹ thuật -nghe rổn rảng những định
nghĩa lớn lao mà thực ra ai cũng đă biết rồi .Điểm lại những
bài đă post, đâu có thấy những điều ǵ to tát quá mà đă làm
"đau đầu" em? B́nh thường thôi thậm chí vụng về, v́ chỉ muốn
giữ được giọng nói của chính ḿnh ,cách nói của ḿnh nó như
thế...Ok em, lần tới sẽ thành khẩn khai báo em nghe về những
kỷ niệm và những câu chuyện mà tôi biết xung quanh cuộc đời
BXP.
Năm tôi lên 4 (h́nh trong ảnh) một tối
BXPhái dẫn tôi đi chơi, sang nhà người bạn là họa sĩ Nguyễn
Trọng Niết ở phố Hàng Bồ. Ông mải mê trao đổi chuyện nghệ
thuật với bạn, tôi thấy chán v́ không có ǵ hấp dẫn đối với
một nhóc 4 tuổi nên đ̣i về. Bùi Xuân Phái không muốn bỏ dở
cuộc tranh luận nghệ thuật, ông bảo tôi về trước. Phố Hàng
Bồ và phố Thuốc Bắc (nhà tôi) rất gần, có điều là khi đi ra
khỏi cổng nhà ông Niết, đáng rẽ phải th́ cậu bé 4 tuổi lại
rẽ trái.Tôi đă bỏ lỡ dịp hỏi BXP về cái đêm hôm ấy tâm trạng
ông thế nào. Nhưng tôi đă được nghe kể lại là khi BXPhái về
nhà không thấy con đâu , ông đă hốt hoảng chạy dọc dẫy phố
này, chạy ngang dăy phố kia để gọi t́m đứa con lên 4 tuổi.
C̣n tôi cứ lững thững đi măi, tới tận ngơ Phất Lộc, mệt lả
và lo âu, tôi đứng khóc tỉ ti ở đấy. Cũng may có hai vợ
chồng hiếm muộn con, họ đến dỗ dành và đưa tôi về nhà họ.
Một vài ngày sau, bố mẹ tôi sau khi báo công an t́m kiếm mới
biết được tôi đang sống trong ngôi nhà ở ngơ Phất Lộc với
hai vợ chồng tốt bụng.
Chuyện đă qua gần nửa thế kỷ, vậy mà mẹ tôi thỉnh thoảng vẫn
kể lại, bà bảo, sau lần đó không bao giờ bà muốn giao con
nhỏ cho Bùi Xuân Phái dẫn đi chơi đâu nữa.

Phố Phất Lộc,một trong những
góc phố cổ của Hà Nội được BXP yêu thích.ông đă có nhiều bức
tranh vẽ góc này qua các giai đoạn. Người ta thấy nó xuất
hiện trong tranh ông từ năm 1960 đến cả năm 1988
GERARD hỏi :Xin
anh cho biêt tŕnh dô Pháp van cua BXP sau khi qua Truong My
Thuât Dông Duong;tính cách co "thân Pháp" sau chiên tranh
không?
Thế
hệ các ông ,khi các học viên vào nhập học các trường do
người Pháp thành lập, chắc hẳn bắt buộc phải biết Pháp ngữ
từ trước đó ,nếu không làm sao nghe và hiểu được người giảng
viên nói ǵ .
Tôi
thường thấy BXP đọc sách bằng nguyên bản tiếng Pháp. Trong
sổ tay ,ông thường ghi lại những câu nói hay của các nghệ sĩ
trên thế giới bằng Pháp ngữ.Thời bao cấp những năm từ (60
đến 80 ) có ai biết thành thạo ngoại ngữ nào đó ,đặc biệt
nếu là ngôn ngữ của các nước tư bản cũng sẽ là một vấn đề mà
người ta quan ngại .Thời ấy, không hiểu sao người ta lại hạn
chế và không khuyến khích người dân học ngoại ngữ. Năm 1980,
tôi xin vào học tiếng Pháp tại một trường do nhà nước tổ
chức (học thêm ngoài giờ đi làm) Rất khó khăn mới xin được
vào nhập học, người ta yêu cầu phải có hàng loạt các loại
giấy tờ giới thiệu,đặc biệt học viên bắt buộc phải là người
thuộc biên chế Nhà nước.Nghĩ lại thấy buồn cười, nước ḿnh
vốn là nước chậm tiến vậy mà ngày ấy ,người ta cũng chẳng
muốn tiến. Thời bây giờ, giỏi ngoại ngữ là chuyện vặt và nó
chỉ là phương tiện để xin việc làm.Rất nhiều người thạo một
lúc cả Anh lẫn Pháp. Cả hai cô con gái tôi đều rất khá tiếng
Anh, cô con gái đầu bây giờ đang là sinh viên trường ngoại
ngữ tiếng Nhật.
Thời BXP, cũng chỉ v́ ngoại ngữ mà đă có lần ông đă bị người
hàng xóm cùng nhà phản ánh ,thắc mắc với chính quyền :"Tôi
không thấy ông ta hàng ngày phải đi làm như mọi người,suốt
ngày chỉ ở nhà,đổ mầu ra,rồi bôi bôi ,xóa xóa. Thế rồi
thường xuyên tôi nghe thấy trong những lần ông ấy tranh căi
với khách ,không hiểu có vấn đề ǵ mà các ông này lại x́ xà
x́ xồ tiếng Tây ?"
Bạn hỏi BXP có phải là người "thân Pháp" , ở đây ta nên hiểu
ông thân Pháp ở chiều hướng nào ? Nói chung , tôi nghĩ ,hầu
như các họa sĩ VN (nếu muốn hay )đều "thân Pháp" .Nghĩa là
họ coi hội họa Pháp làm chuẩn . Điểm mặt các họa sĩ thành
danh và có những thành tựu đáng trân trọng ,tôi nhận thấy,
những người đó đều phải đi qua lối cổng : Ecole de Paris.
Đặng Việt Bảo hỏi :
Phương có thể bật mí một chút ,Theo Phương , BXP đă quan
niệm về sex trong đời sống và trong nghệ thuật như thế nào ?
BXP
thuộc lớp người cổ của Hà Nội,nên tác phong và tính cách của
ông được tiếng là một người nho nhă và chừng mực. BXP không
giống lớp người thuộc thế hệ chúng ta-hầu như không ít th́
nhiều "nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa " Trong suốt cuộc
đời, ông là người chồng lí tưởng tuyệt vời,riêng tôi và
những ai quen biết BXP đều chưa một lần nghe thấy nói ông có
cuộc t́nh nào ngoài hôn nhân,cho dù ông là một người đàn ông
đẹp và đầy sức quyến rũ phụ nữ.
Ông
đă quá "liêm khiết" trong cách tự ứng xử với ḿnh.Và ông đă
hoàn thành được điều mà ông đă ghi đậm nét trong Nhật Kư
Nghệ Thuật của ḿnh :"Giữ cho tâm hồn trong trẻo là cách gần
nhất để đến với nghệ thuật". Nhưng với người khác ,ông lại
tỏ ra có quan điểm thông thoáng và hiện đại hơn. Tôi nhớ hồi
ḿnh c̣n thanh niên,gặp gỡ bạn gái , một lần tôi đưa bồ của
ḿnh trèo lên một căn gác nhỏ ,theo cách của du kích. Không
may lần đó bị một bà hàng xóm trông thấy,bà này vội vàng vào
nhà t́m BXP và báo ngay sự việc đó.BXP khi hiểu ra vấn đề
,ông cười và bảo với bà hàng xóm :" Đó là chuyện riêng của
chúng nó, bà và cả tôi nữa không có quyền ǵ mà can thiệp
vào."
BXP là người có duyên nói chuyện,khi câu chuyện chạm phải
vấn đề liên quan tới sex, ông thường dùng cách nói hóm hỉnh
và luôn tạo ra không khí vui vẻ và tiếng cười thoải mái ,
nhờ thế ,sex đă không c̣n là điều ǵ nghiêm trọng quá để mà
những người đối thoại với ông phải giả bộ e dè. Một lần, có
một anh bạn trẻ đến nhà chơi,anh ta thập tḥ trong tay một
cuốn tạp chí. BXP hỏi "Cậu đang nghiên cứu về vấn đề ǵ
đấy?" Anh bạn trẻ áp úng :
- Dạ, đây là tạp chí Playboy,toàn là những bức ảnh hư hỏng
mà bác .
BXP bảo :
-Thế hả, đưa tớ xem nó hư hỏng đến mức độ nào ?
Xem xong ông cười ,hỏi :
- Cậu c̣n quyển nào "hư hỏng" hơn thế này không ? Không hiểu
người ta sẽ phải chụp ở như thế nào mới được xem là cùng cực
của hư hỏng nhỉ ?
BXP cũng cho rằng, không có tranh xấu, chỉ có tranh chưa
hay.Ông bảo: "Ḿnh muốn thấy một bức tranh thật xấu,xấu kinh
người,nhưng chưa gặp thấy." Có lẽ cũng như vậy, những bức
ảnh chụp khỏa thân cho dù cố gắng khiêu dâm như thế nào th́
với người họa sĩ cũng vậy thôi,nghĩa là sẽ chẳng gây được
hiệu ứng phụ nào khác ngoài việc người họa sĩ xem nó như tư
liệu trợ giúp cho h́nh họa.
Trong nghệ thuật,BXP rất mê thích giai đoạn cuối của Picaso,
khi ông này vẽ hàng loạt serie về chủ đề exrotic. Trong các
sáng tác của BXP về chủ đề này ,người ta thấy bộ tranh vẽ
theo ư thơ của Hồ Xuân Hương (từ năm 82 đến 86) đă bộc lộ
được trạng thái tinh thần của BXP một cách rơ nét nhất. Thế
mới thấy, cả ở những năm cuối đời,khát vọng và đam mê với
cuộc sống vẫn c̣n đầy ắp trong tâm hồn người nghệ sĩ.
GERARD hỏi : 1-BXP
DA DÙNG NHUNG PHUONG TIÊN TRUYÊN THÔNG NÀO DÊ NÂNG CAO NGHÊ
NGHIÊP CUA ÔNG VÀO CUÔI THÊ KY 20, TRONG MÔT VIÊTNAM THIÊU
THÔN?
2-XIN CHO BIÊT NHUNG CÁCH TRAO DÔI "THÔNG TIN MY THUÂT" GIUA
MIÊN NAM VA MIÊN BAC VÀO NHUNG THÂP NIÊN 60/70?
Thời
của BXP , cụm từ "Phương tiện truyền thông" nghe thật xa xỉ
, thời đó,người ta sống mà không đài đóm, không vô
tuyến,không điện thoại. Báo chí cũng rất ít ,chỉ có vài tờ
,chủ chương chính của đài ,báo khi đó là tuyên truyền cho
đường lối của Nhà nước.Các họa sĩ ngày ấy ,muốn nâng cao
kiến thức cho nghề nghiệp của ḿnh chủ yếu là đọc sách báo
mỹ thuật in bằng tiếng Pháp.Sách in ở nước ngoài , do những
người đi nước ngoài mang về và các họa sĩ phải đi mượn hoặc
truyền tay nhau xem.BXP có một cái thú sưu tầm sách hội
họa,thường ông trao đổi tranh của ḿnh lấy sách họa, hoặc
cũng có nhiều người mến tài ông mà đem đến tặng.Mặt khác,
BXP đă có một môi trường quan hệ với bạn bè đồng nghiệp ,
tập hợp được nhiều maitre và những người thưởng thức tác
phẩm thời đó ,rất có gout .Căn nhà của ông , có nhiều khách
thuộc các lănh vựng nghệ thuật thăm viếng hàng ngày ,đó cũng
là cách hữu hiệu để ông cập nhận được tin tức nghệ thuật
trên thế giới.
-Ở câu hỏi 2 của bạn th́ quả thật ,theo như ngôn ngữ thời @
là : bó tay. Không thể biết được trong ngôi nhà đó có những
ǵ khi mà cánh cửa ngôi nhà đó bị đóng chặt ,không những
thế,người ta lại phải đứng từ xa.

Phố cắt giấy,một trong những thể nghiệm hiếm
hoi của Bùi Xuân Phái về thể loại cắt giấy để thể hiện Phố
Cổ.Một vài đề tài khác mà ông cũng đă sử dụng thể loại cắt
giấy như Tết Trung Thu,Thiệp Chúc Mừng Năm Mới ,Thiếu nữ áo
dài bên hồ Gươm,Tĩnh vật.Ngoài ra,vào những ngày cuối
đời,ông c̣n có một bức tự họa ...xé giấy.Ngày đó có ai đă
chụp BXP bức ảnh chân dung và phóng to ra tặng ông,sau đó có
thể do ông không thích bức ảnh lắm nên đă sửa lại bằng cách
ông dùng móng tay bóc lớp giấy trên bề mặt bức ảnh,chỉ để
lại phần mà ông cho là cần thiết.Bức tự họa sé giấy này đă
làm cho người xem rất xúc động v́ nó quá đẹp bởi chất kinh
dị và...tàn phá
Đây là bức tranh mà
một lần ra thăm Hà Nội ,Trịnh Công Sơn có nhờ họa sĩ Bùi
Xuân Phái vẽ cho ḿnh , Trịnh Công Sơn có hứa với họa sĩ là
khi trở về Sài G̣n sẽ gửi ra tặng họa sĩ một hộp sơn. BXP
vui vẻ lôi đồ nghề ra,vẽ tặng ngay cho nhạc sĩ họ Trịnh một
bức chân dung bằng chất liệu sơn dầu (1). Sau đó, một thời
gian khá lâu, họa sĩ chờ đợi măi vẫn chưa nhận được hộp sơn
mà nhạc sĩ đă hứa mà ông chỉ nhận được một bức thư của Trịnh
Công Sơn, trong bức thứ có đoạn viết: "Ngày nào tôi cũng nhớ
đến anh". Họa sĩ Bùi Xuân Phái vốn có tiếng là một người hóm
hỉnh trong bức thư phúc đáp ông cũng nhắc khéo: "Ngày nào
tôi cũng nhớ đến Sơn (oil)".
(1) Ngày nay,theo đánh giá của giới chuyên
môn,Những bức chân dung vẽ Trịnh Công Sơn ,vẫn chưa có họa
sĩ nào vượt qua được bức này ở 2 điểm : đẹp và giống.
Hồng Gấm hỏi :
Trong âm nhạc, em yêu thích nhạc Trịnh Công Sơn. Trong hội
họa em yêu thích tranh của Bùi Xuân Phái. Em nhận thấy ở hai
danh nhân đất Việt này có một điểm chung là có nhiều sáng
tác về phố,có một điểm gặp gỡ nào đó mà em chưa diễn giải
được,chỉ cảm nhận thấy ...Anh có thể giúp em lư giải một
phần nào chăng ?
Với
nhạc Trịnh, ta chỉ cần nghe điệu nhạc dạo đầu, bắt ngay được
cái hồn tính của điệu nhạc ấy và biết ngay là của Trịnh Công
Sơn . Nó có một cái duy nhất, cái riêng một ḿnh nó, đó là
cái đă làm nên thế giới nhạc Trịnh. Cũng vậy, xem tranh phố
cổ của Bùi xuân Phái ,người mộ điệu nhận ra ngay của "Vua
Phố Cổ". Đặc thù trong tranh Phố Phái cũng nhờ ở chỗ nó có
cái đồng nhất thể trong phong cách của tranh vẽ phố cổ của
ông. Ở đây ta thấy có sự gặp gỡ, tương đồng giữa BXP và TCS:
cả hai đều bị ám ảnh phố và yêu cái thành phố mà họ đă sống
đến mê man,vẽ và hát về nó cho đến khi tắt thở.(TCS có rất
nhiều bài hát nổi tiếng mang chủ đề phố ,có thể nói :,có một
Phố Trịnh trong âm nhạc) Cả hai đều có cái ngây thơ can đảm
trước thời cuộc và bạo quyền.Và cả hai đều sống tử tế, chân
thành và cả hai ông đều có ánh mắt nh́n hồn nhiên ,thơ ngây
như của đứa con nít.
Sinh thời, mỗi khi có dịp ra chơi Hà Nội,bao giờ TCS cũng
đến thăm BXP và nhạc sĩ họ Trịnh đă trân trọng tài năng của
BXP như người đàn anh của ḿnh. Nhiều lần,tôi đă được ở giữa
hai nghệ sĩ tài danh này : xem BXP vẽ TCS và nghe TCS ôm đàn
,mắt nhắm nghiền lại và hát hết bài này sang bài khác.Tôi đă
"ngấm" và "nghiện" nghệ thuật của họ từ bao giờ đến nỗi càng
sống lâu , ngoại h́nh của ḿnh càng ảnh hưởng hai đại nhân
này.Đặc biệt là với BXP,ở nhiều bức tự họa của ông,khách lần
đầu được thấy thường cho rằng BXP đă vẽ tôi,điều này là khá
buồn cười và cũng là một ảnh hưởng về ngoại h́nh một cách tự
nhiên nó như thế .
Trong bài "Ngỡ ngàng nước đục bụi trong", Nam Dao có kể một
chuyện về số tranh mà BXPhái vẽ tặng cho TCSơn,trích lại một
đọan : "Người không tham, nhưng
ngợm? Người th́... đôi khi cho tôi tiếng nói vui tươi. C̣n
ngợm... cho tôi tiếng nói đôi khi ngậm ngùi... Anh ngậm ngùi
kể, lần ra Hà Nội, anh có một buổi thật vui với Bùi Xuân
Phái. Hai người vẽ nhau trong một cuốn sổ tay th́ phải. Vẽ
suốt đêm, và Phái tặng hết cho Sơn. Bạn anh mượn. Ai? Anh
không kể tên. Rồi có tiếng phao lên là anh định hiếp con gái
bạn. Sơn bảo, x́-căng-đan thế là nhằm xí xóa sạch. Tập tranh
Sơn-Phái hóa thành bụi, đ̣i không được! Khi tôi nói... chắc
là hiểu nhầm th́ Sơn thở dài... xin moa, moa cho. Đặt điều
th́... Thuở đó, tranh Phái đang lên giá. Một bức nhỏ bằng ba
bàn tay cũng năm, bảy ngh́n USD. Tôi lại ba phải...tranh
Phái giữ được không bán cho ba Tầu ở Singapore th́ trong tay
ai cũng thế! Lần này, Sơn cười, cười rất buồn. Nhưng Sơn im
lặng. Những bức tranh đó nay đâu? Trời biết! "
Chuyện xảy ra về vụ TCS bị xù mất số tranh quí của BXP vẽ
Sơn, và không thấy Sơn nói người bạn đó là ai nhưng nghe
chuyện thấy có điều ǵ gần như niềm tuyệt vọng... Gần như
thôi, chứ chưa phải là...thế nên mới hiểu được v́ sao TCSơn
đă viết :
...May thay trong cuộc đời này vừa
có t́nh yêu vừa có t́nh bạn. T́nh bạn thường có một khuôn
mặt thật hơn t́nh yêu. Sự bội bạc trong t́nh bạn cũng có
nhưng không nhiều. Tôi thấy t́nh bạn quí hơn t́nh yêu v́
t́nh bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục
sinh một cuộc đời tưởng rằng không tái tạo được nữa.
Đặng Việt Bảo : Có một nhà danh họa mê đắm phố đến
nỗi đă dành cả cuộc đời sáng tạo của
ḿnh để vẽ phố. Về sau,những người yêu hội họa đă dùng tên
ông ghép
chung với những bức tranh vẽ phố của ông - họa sĩ Bùi Xuân
Phái-như một
danh từ riêng : PHỐ PHÁI. Một người khác cũng tài hoa không
kém,một
lăng- tử-phố đích thực: Trịnh Công Sơn.
Phải là một người mê phố,yêu phố hết ḷng mới biết lắng nghe
và cảm
được phố đến như thế. Một đêm nào chia tay người t́nh,bước
lang thang
trong thành phố mắt đêm đèn vàng ở phố biển. Một lần nào sau
nhiều năm phiêu bạt trở về phố cao nguyên,chợt hụt hẫng bàn
chân qua phố xa lạ nhiều .
Có hôm chợt thấy em đi về bên kia phố để bàn chân qua phố
thấy người,sóng lao xao bờ tôi. Đôi khi buông một câu
hỏi,một câu hỏi
dường như thầm gửi cho thinh không: có đường phố nào vui-cho
ta qua một
ngày để rồi tự trả lời thành phố vẫn nắng vàng,vẫn mưa và
góc phố nào cũng
thấy quê nhà...
Đôi khi bước qua phố xưa ḷng tôi nhớ. Nhớ ǵ ? Nhớ những
dịu dàng,mật
ngọt của đường phố em về tóc cùng hoa quyến luyến,nhớ phố
xưa quen biết
tên bàn chân,nhớ một thoáng hương bay bên trời phố Hạ. Nhớ
đêm nào co
ro trong ḷng phố mưa đêm trói chân để được nh́n phố lạ lẫm
bất ngờ : phố
bỗng là ḍng sông uốn quanh.
Đời cũng nhiều khi làm ông chán chường,mệt mỏi. Và
trong tâm trạng u
uất,ông đă thấy phố đổi khác. Không t́m thấy đâu h́nh ảnh én
nô đùa giữa
phố nhà,lá trời c̣n xanh,phố c̣n người đông,đôi môi em là
đốm lửa hồng
cho em về giữa phố thênh thang. Chỉ c̣n đường phố nào mệt
nhoài ngày
tháng gian nan khi một hôm bước chân về phố lạ,thành phố đă
đi ngủ trưa.
Phố không c̣n Em nên bỗng thấy thành phố hoang vu như một
lần qua cuộc
t́nh khi Em ra đi để lại đây thành phố không hồn...

Ecole Superieure des
Beaux-Arts de L'Indochine (Indocina Fine Arts College),
1929-Ảnh tư liệu của gia đ́nh họa sĩ Bùi Xuân Phái
GERARD hỏi :
Sau sự kiện "Nhân Văn Giai Phẩm" và đă phải hứng chịu những
hệ lụy,từ đấy ,có thể BXP trở nên thận trọng để tránh
"Faute" lần nữa,và liệu sự thận trọng này có giết chết sự
hồn nhiên trong lựa chọn chủ đề ? Nhưng ,ngày nay xem những
tác phẩm của ông trong giai đoạn ấy,ta nhận thấy ,cho dù đă
phải "biết sợ" nhưng BXP vẫn giữ nguyên được bút pháp và
quan niệm nghệ thuật của ông ?
Câu
hỏi trên của Rerard là một mệnh đề hay và có tính khái quát
về những vấn đề lớn. Phương sẽ trả lời vào lần tới. Bây giờ
,ở mục này nên là nơi để cùng nhau trao đổi, thảo luận, nhằm
t́m kiếm ,phát hiện ra những vấn đề về hội họa BXP và những
ảnh hưởng xung quanh,chứ không nên chỉ để một ḿnh Phương
độc diễn.
Đă đến lượt Phương hỏi lại Gerard :
Có một trí thức sống ở Paris viết thư về cho bạn ở VN
:"...Tôi có đến nhà mấy vị có máu mặt (tức có tiền),họ treo
tranh xấu dễ sợ.càng thấy nhớ Bùi Xuân Phái. Và nhớ câu
(không biết của ai ):" Quand on voit la tête des gens
auxquels Dieur accorde la fortune,on comprend son mépris des
richesses ( Khi ta thấy mặt mũi những kẻ được Thượng Đế ban
cho tài sản chợt hiểu Người khinh rẻ của cải nhường nào)"
Mới biết giáo dục thẩm mỹ ở đây (tức là ở Pháp)cũng
khó...không phải ở gần Picasso(về địa lư) th́ đương nhiên là
rạng đâu.Ngồi coi lại mấy tấm ảnh mầu chụp tranh Phái,bỗng
thấy thèm nó trên tường như tâm hồn thèm cửa sổ..."
Rerard nghĩ sao về ư kiến của một người đang sống cùng địa
lư với ḿnh đó ? Và có thể nói qua về tŕnh độ cảm thụ hội
họa của bà con người Việt ḿnh ở bên Pháp,nói chung như thế
nào ?
GERARD tra ḷi:
Tŕnh độ hội họa ngườii Viêt định cư ở Nước ngoài?
Khi Quân dôi viên chinh Pháp qua Viêtnam dê dô hô, trên tàu
có Tuóng và Tá(tù các Bác sy bênh Nhiêt dói, ky su câu
dụng, nhung nhà bac hoc và nhung nhà khám phá, vân vân và
vân vân ).Khi su kiên1975 xay dén, rât nhiêù thûyèn
nhân(BOAT PEOPLE) ra di: y nghi cua su ra di nây khác han
vói muc dích cua Quân dôi viên chinh Pháp kia ngày truóc,
thành ra trên tàu có du các thành phân ngụi Viêt;rât nhièu
ngụi da bo thân ngoài biên ca hoac da bi xu tê trên thûyèn
; sô c̣n lai troi vac dên DAO cua xu ngụi, cḥ nam ba nam
truóc khi duoc qûyèn di dinh cu o nuóc khác;bao nhiêu tḥi
gian da mât, bao nhiêu co hôi trôi di; dông tîèn tro thành
chu luc và van hóa chi là bánh xe secours, phu thuôc trong
cuôc ḍi luu vong cua ho;
Em da tùng chúng kiên nhung ngụi o dao pulau bidong, bây
gị thành công trong lanh vuc kinh doanh nhà hàng, nhung bác
sy VN thi di thi lai nhîèu lân mói duoc toai nguyên, nhung
nghê sy múa phai làm trái nghê;
PHONG GIAO TUC NGU CÓ CÂU:"Gân muc th́ den, gân dèn th́
sáng" nhung PGTN quên nói ràng dèn dó phai có tù sú so góc
cua ḿnh v́ dân tôc dón nhân chi giúp duoc khi ban nang góc
da rât trù phú!
Em rât dông y vói ban tha huong cua em bên Pháp, môt ngụi
dang sông cùng dia ly; vê tŕnh dô thâp kém cua dông huong
cua ḿnh vê hôi hoa nhung làm sao hon khi nhung dông huong
dó chi biêt chiên dâu tích cu cho su sông c̣n cua ho,v́ dông
tîèn và thê hê sau có nghia là con cái chi biêt "gân dèn"
cua nhung tu diêm an choi.
Nhung, trong nhung hoàn canh bi dat mà em vuà kê, lai có
nhung nghê sy múa cua Hà Nôi bây gị phai làm trái nghê ,
hoc chính quy cua "xa hôi chu nghia", làm viêc vât va, kinh
tê không dôi dào, nhung vân giu duoc tinh thân ham mê nghê
thuât(BXP nói riêng); em mûón nói ràng "ban lanh góc" da có,
da duoc vung quén tù hôi dâu, dù ràng dó là nhung van hóa
hâp thu duói ánh dèn vàng le loái duói hâm trong chiên tranh
khóc liêt, th́ dó là dîèu thât là dáng nê!!!

Trước ngày Bùi
Xuân Phái giă từ thế nhân (24/6/1988),Bùi Xuân Phái vẽ vào
cuốn sổ tay bức tự họa này, cạnh nét họa ông ghi ḍng chữ :
Nguy Đến Nơi
Hai lần trong đời,tôi ôm người thân trong ṿng tay của ḿnh
trước lúc họ từ giă cuộc đời,và tôi đă cảm nhận được ở họ
đang mất dần đi sự ấm nóng của sự sống.Lần thứ nhất là anh
trai tôi,Bùi Kỳ Anh (1954-1978)và lần cuối cùng là Bùi Xuân
Phái (tôi gọi là lần cuối cùng v́ tôi đă từ chối , không
muốn ôm người thân của ḿnh như thế thêm một lần nào nữa) Cả
hai lần đó tôi đă mua vải liệm cho họ. Riêng với BXP, tôi đă
mua loại vải bạt trắng để liệm cho ông ,đó là loại vải bạt
trắng mà lúc sinh thời,BXP rất thân thuộc và ưa thích,tôi
vẫn thường mua chất vải này đem về để căng lên làm toile cho
ông vẽ.Hôm chôn cất BXP, tôi cũng đă đặt vào cho ông cả một
bộ bút vẽ cùng với 2 tập thơ : "Lá" của Văn Cao và "Ngựa
Biển" của Hoàng Hưng,cả hai tập thơ này đều do t́nh cờ người
ta đă gửi đến tặng BXP vào đúng ngày ông mất.
Hôm tiễn đưa Bùi Xuân Phái sang thế giới khác ,nhà thơ Trần
Dần cũng gửi đến viếng BXP :
Khóc Người Quốc Họa
Hà Nội không khóc hết cửa sổ của ḿnh
Thôi khất hôm nào
Quốc báo
Quốc tang nhau
Maria :Hello, my
name is Maria and I'm an art student at a high school and
for my summer assignment our teacher told us to pick a
painting and write about the artist of that piece of artwork
that we've choosen. While i was searching online for a
painting i came upon your website that have the artist Bui
Thanh Phuong artworks and I was wondering would you be so
kind to give me some information regarding to one of his
artwork called "
Dam Cuoi O Son Tay" such as what media was used and when
was it made. In additional, can you give me some information
regarding to the artist such as when he was born and some of
his background information because the information regarding
to the artist Bui Thanh Phuong is very limited when I search
it online. I was wondering can you please help me and if you
know any websites that would contain these information can
you be so kind and tells me those websites. Thank You for
your time and your help.
Bó
tay luôn,Maria, chúng ta bị cách biệt cả về địa lư và ngôn
ngữ rồi.

Giá trị của các phố cổ là giá
trị của thời gian lắng đọng ở những mái ngói, những bức
tường rêu phong của chúng. Họa sĩ nổi tiếng của các phố cổ
Hà Nội, Bùi Xuân Phái đă từng nhận xét là trong sự rêu phong
cổ kính có "màu thời gian". Thời gian cũng đă làm cho các
bức tranh của ông càng ngày càng có giá trị ,từ chỗ mỗi bức
chỉ đổi được vài lạng cà phê, dăm bao thuốc lá dưới thời bao
cấp, đến chỗ mỗi bức là cả một gia tài theo qui luật "giá
trị thặng dư của thời gian". Tuy nhiên, thời gian đă làm
điều này quá chậm đối với cá nhân BXP hay nói rơ hơn là ông
đă không ở lại trần thế để thụ hưởng thành quả nghệ thuật
của ḿnh.
Anh Đào hỏi :
Người ta thường nói,những tuyệt tác phẩm của các nhà văn,nhà
thơ,họa sĩ thường được ra đời vào thời kỳ khó khăn trong
cuộc sống hoặc thất vọng trong tâm hồn,t́nh cảm.Theo cách
nh́n chung, BXP cũng không phải trường hợp ngoại lệ v́ những
bức tranh đẹp và tiêu biểu nhất của ông đều vào những năm
1975-1988, những năm mà Việtnam nói chung hay Hà Nội nói
riêng là thời kỳ khó khăn nhất.
C̣n hiện tại,Dào muốn hỏi anh Phương : đất nước hiện
nay,cách nh́n cởi mở hơn,kinh tế tạm ổn định,chiến tranh đă
lùi xa. Vậy các văn nghệ sĩ dùng những cảm xúc nào để làm
chất men xúc tác ? Em muốn đặt câu hỏi này v́ Bùi Thanh
Phương cũng là một họa sĩ .
Nhớ
khi xưa ,thời các cụ, họa sĩ Dương Bích Liên thường hay đến
chơi nhà BXP. Tôi thường được nghe các ông bàn luận các vấn
đề của nghệ thuật. Một lần DBL nói một câu nguyên tác bằng
tiếng Pháp của ai đó th́ tôi không biết,sau đó DBL dịch ra
tiếng Việt : " Cuộc sống càng ghê tởm th́ nghệ thuật càng
trở nên trừu tượng. " Cách nói chuyện của
Dương
Bích Liên rất có ấn tượng,nó làm người ta nhớ măi, một phần
v́ ông nói lắp, mà cũng có thể ông có cái tật là nếu bật ra
được câu nói nào tâm đắc là cứ cách vài phút ông lại lặp lại
câu đó.Đến khi ông lặp lại đến lần thứ tư,và có vẻ đă chếnh
choáng say,tôi thấy BXP tỏ ra ôn ḥa hơn, ông bảo có lẽ nên
dịch câu ghê tởm ra là nhiễu nhương . Họa sĩ DBL lại lặp lại
:
-Cuộc sống càng ghê tởm th́ nghệ thuật càng trở nên trừu
tượng.
Lặp lại như thế có nghĩa là DBL đă không muốn thay đổi câu
mà ông đă dịch.
Trong bài điếu văn viết trong ngày BXP mất ,Thái Bá Vân cũng
nói :"Không ai tự chọn được cho ḿnh thân phận cả "(1) và
"Nghệ thuật và danh nhân phải có cái hạnh phúc được đầu
thai, rồi nuôi cấy và dập vùi, ở những trung tâm và thời đại
to tát" (2). Tôi thấy có lư,thế nhưng cái lư ấy lại chỉ đến
với BXP và vài ba họa sĩ khác,thế nhưng cũng có rất nhiều
họa sĩ khác sống cùng thời với BXP và cũng cùng sống trong
hoàn cảnh ấy, không khí ấy, cũng bị nuôi cấy và dập vùi ,vậy
nhưng cho đến khi họ lên lăo mà vẫn chưa thành là làm sao
?(Ở VN người ta có thói quen là cứ họa sĩ cao tuổi th́ được
gọi là họa sĩ lăo thành) Do đó,cũng không thể nói rằng cứ ở
trong cuộc sống nghèo khó th́ sẽ sản sinh ra nhiều họa sĩ
lớn.
Bạn hỏi v́ sao các họa sĩ bây giờ đă không được hay như thế
hệ BXP ?
Tôi nghĩ, không riêng chỉ có VN rơi vào khủng hoảng thiếu
tác phẩm xuất sắc của các họa sĩ mà ngay cả ở Pháp,các họa
sĩ đương đại tại Kinh Đô Ánh Sáng cũng đă bị các bậc tiền
bối bỏ xa ,và chắc sẽ chẳng bao giờ theo kịp nữa rồi.Tuy
nhiên ,với những người lạc quan,họ cho rằng ,thời các cụ
Sáng-Nghiêm-Liên-Phái,hay thời của các họa sĩ tiền bối ở
Pháp ( đầu thế kỷ 20 ) là những trang sử hội họa huy hoàng
và nó đă được định vị bằng một trang vẻ vang của nó rồi.
Ngày nay, nó đang sang một trang khác và hoàn toàn mới của
thế kỷ 21 , chúng ta mới qua được có vài năm đầu tiên ,mà
khả năng của mỗi thế kỷ th́ cũng chỉ xuất hiện vài ba người
xuất chúng. Tất cả vẫn đang c̣n ở phía trước ,phía trước là
phía nào th́ các họa sĩ không một ai biết, họ sẽ phải tự
thân t́m kiếm và "cố luồn cho lọt vào tấm vải nghệ thuật
chung đă chật cứng dọc ngang"(3)
(1) (2) (3) Câu nói của Thái Bá Vân trong bài
Vắng Đi Một Ư Thức

Những bức ảnh
do các nhà nhiếp ảnh chụp BXP , sau đó họ gửi tặng ông,có
thể ông đă chưa hài ḷng lắm về bức ảnh và ông thường dùng
bút vẽ sửa lại bức ảnh đó.So sánh hai bức ảnh,ta thấy bức
thứ 2 sau khi đă được ông xử lí bằng vài nét vẽ trông BXP có
chất artist hơn và " thân phận con người " hơn nhiều so với
bức ảnh nguyên bản.
Anh Đào hỏi Trần Hậu
Tuấn : Khi anh Tuấn làm chủ biên
8 cuốn sách,th́ không tránh được câu khen và lời phê
b́nh nói rằng đó là cách để anh "củng cố" địa vị của bộ sưu
tập của ḿnh;người ta lại không nghĩ rằng anh có công lao
lớn trong cách cho những tranh BXP vào một hệ thống chính
xác để các nhà sưu tập Quốc tế t́m hiểu dễ dàng hơn về hội
họa BXP.
Anh có suy nghĩ ǵ về ư kiến và lời phê b́nh trên ?
Trần Hậu Tuấn trả lời :
Sau
khi họa sĩ Bùi Xuân Phái qua đời (24/06/1988) có nhiều nhà
phê b́nh mỹ thuật và bạn bè trong và ngoài nước viết về Bùi
Xuân Phái. Tôi nghĩ, những tài năng, nhân cách lớn trong
cuộc sống sẽ được nhân loại măi nhắc đến... và có viết đến
bao nhiêu cuốn sách về họ cũng không bao giờ đủ... khi viết
về Bùi Xuân Phái, với tôi trước hết là t́nh yêu của ḿnh
dành cho họa sĩ, qua đó cũng là một cách học và cảm nhận
nghệ thuật... mỗi cuốn sách viết về ông, tôi thấy ḿnh
trưởng thành và sống có ư nghĩa hơn.
GERARD hỏi Trần Hậu Tuấn:
Anh Phuong đă làm môt cách tích cực những trang Web về BXP
và THÊ GIÓI PHÁI(rất nhiều độc giả vào coi và phê b́nh); Anh
Tuấn đă nắm chắc thị trường sách về BXP ở VN.
Câu hỏi của em:Tranh của BXP c̣n thiếu những yếu tố nào để
có giá trị tương đương với tranh của Lê Phổ trên thị trường
Quốc tế ?
Trần Hậu Tuấn trả lời :Họa sĩ Lê Phổ rời Việt Nam đă
lâu. Khi c̣n sống, ông được một Art galery chuyên nghiệp tại
Paris kư hợp đồng lâu dài trong việc độc quyền quản lư và
phân phối các tác phẩm của ông (đây là một đ̣i hỏi hết sức
chuyên nghiệp). Rất tiếc, điều này ở Việt Nam chưa ai làm
được. Việc xuất bản thêm một cuốn sách hay nhiều cuốn sách
về Bùi Xuân Phái trong và ngoài Việt Nam theo ḿnh là rất
cần thiết. Với kinh nghiệm bản thân, sau khi hoàn thành cuốn
sách ta đă muốn làm lại nó để tốt hơn.
Vài
nét về họa sĩ Lê Phổ (1907 - 2001)
Sinh ra tại tỉnh Hà Tây. Là sinh viên khoá đầu tiên
1925-1930 của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Duơng, Niên khóa
này đă đào tạo ra một loạt các hoạ sĩ danh tiếng của Việt
Nam như Nguyễn Phan Chánh, Lê Phổ, Mai Trung Thứ, Lê Văn Đệ
mà trong một cuộc triển lăm tại Paris năm 1931 đă gây được
tiếng vang rất lớn.Từ đây,thế giới bắt đầu biết đến có một
xứ sở của người An Nam .Như vậy có thể nói,các họa sĩ là
những người đầu tiên có công giới thiệu h́nh ảnh của VN ra
thế giới
Chuyên tranh lụa và sơn dầu. Từ năm 1936 ông sống và làm
việc chủ yếu ở Pháp.
Chủ đề chính là hoa và phụ nữ đẹp mơ màng và qúi phái.
Các tác phẩm của ông được trưng bầy tại Bảo tàng Mỹ thuật
Việt Nam, Bảo tàng Cận đại Paris, Bảo tàng Oklahoma (USA),
và ở các bộ sưu tập tư nhân, chủ yếu ở Mỹ.
Trên sàn giao dịch bán đấu giá tranh danh tiếng hàng đầu thế
giới như Christie’s .Nguyên nhân chính là chúng ta chưa có
được những điều kiện cần và đủ để giới thiệu các danh họa
trong nước ra thế giới.Bên ngoài nước VN,đă hoàn toàn được
giao vào tay người nước ngoài hoặc Việt Kiều thao túng,mà
phần lớn họ lại không có nhiều những tác phẩm xuất sắc của
các danh họa VN. Đây cũng là điều đáng tiếc : các đại gia
sưu tập ở trong nước chưa có nhiều cơ hội để tiếp cận và
tham gia trực tiếp vào cuộc chơi mang tầm cỡ Quốc Tế
Hữu Minh hỏi : Do
thường xuyên phải đi công tác ra nước ngoài nên tôi có dịp
đi du lịch "chùa" cái lợi lớn nhất trong các chuyến du lịch
ấy là tôi được ngó nghiêng cái này cái khác và thường đem ra
so sánh với những cái ta có. Tôi dám nghĩ rằng tranh của
maitre Phái nhà ta không thua kém ǵ tranh của các maitre
khác trên thế giới.Điều tôi lấy làm tiếc hiện nay là giá
tranh của maitre Phái chưa với tới được các maitre thế
giới,thậm chí giá c̣n thấp hơn nhiều so với các maitre trong
khu vực .Cho biết nguyên nhân ?
Nếu
chỉ đơn thuần đem ra bán một bức tranh của BXP cho dù là rất
đẹp cũng khó mà được người ta ganh đua trả cao dần lên. V́
sao ? Người mua cần có huyền thoại kèm theo, bán cả tranh
lẫn huyền thoại th́ bao giờ cũng thắng quả đậm.Nh́n vào lịch
sử hội họa,người ta nghiệm thấy,số phận của các họa sĩ càng
bi thảm bao nhiêu th́ tranh của các ông ấy càng đắt giá bấy
nhiêu ,bởi các đại gia quyết tâm dốc hầu bao mua bằng được
nhằm thoả măn cơn khát: nghệ thuật + huyền thoại + sự xả
thân v́ lư tưởng nghệ thuật cao cả.Nắm được tâm lư này,các
hăng bán đấu giá luôn săn t́m những tranh đă nổi tiếng theo
quy tŕnh: tranh + tác giả + huyền thoại.Họ biết cách tăng
thêm huyền thoại cho bức tranh, mà huyền thoại ở đây lại có
thể quy ra tiền.Yếu tố nữa quan trọng đến mức không thể
thiếu được đó chính là chọn hăng đấu giá bởi các hăng này
mới có đủ kỹ nghệ quảng cáo, lăng xê, đánh bóng huyền thoại
đồng thời đảm bảo mọi chi tiết, kỹ thuật và pháp luật để đảm
bảo các câu hỏi của khách hàng: Nhỡ tranh giả th́ sao? Hăng
có các chuyên gia và máy soi hàng đầu thế giới. Nếu lư lịch
tranh có chỗ mờ ám? Hăng có đội ngũ luật sư riêng. Thế c̣n
vận chuyển tranh (nếu mất, nếu xây xát)? Hăng gọi bảo hiểm…
Tóm lại, người sở hữu tranh cần phải hiểu rằng ,nếu bán được
tranh ,sẽ không được ăn tất cả.Tuy nhiên dù có xẻo đi bao
nhiêu phần trăm đi nữa th́ kẻ bán vẫn thu được bộn tiền.
Nguyên nhân :các nhà sưu tập VN chỉ giỏi trong việc "loa đèn
kèn trống" cho những việc vặt và ở trong nước,c̣n ở sân chơi
lớn tầm Quốc tế th́ lại đành bó tay và im thin thít.
Minh Đức :Nguyên nhân :trong các cuộc đấu giá tranh ở
khu vực Hong Kong, Singapore, Ma Cao, Thượng Hải, Indonesia,
Hàn Quốc, v.v..., giá tranh (code) của Việt Nam thường bét
nhất.
Theo nhiều giám tuyển nghệ thuật (curator), không phải các
họa sĩ và tác phẩm Việt Nam thiếu tài năng mà là do thị
trường tranh không kiểm soát được, những họa sĩ thế kỷ 20
thường bị giả . Những họa sĩ đương thời th́ bị làm nhái.
Tại Indonesia, những họa sĩ đương đại của họ có thể bán bức
tranh với giá trên 100.000 USD, thậm chí 250.000 USD, thông
qua các cuộc đấu giá.
Thường th́ người chơi tranh khó bị lừa tới 2 lần cũng như cô
gái hiếm khi phải chửa hoang lần thứ 2
 
Cẩm Vinh : H́nh
ảnh trên có phải là nghệ thuật không ? Câu trả lời chân thực
nhất là không.Mục đích của nghệ thuật là làm ra cái đẹp và
tồn tại song song cùng cái mới.Nếu không đạt tới cùng lúc
hai điều này, nghệ sĩ chỉ, hoặc là sản xuất đồ liệm, hoặc là
làm ra rác.
T́m cách thoát bỏ tư duy nghệ thuật cũ (hiện thực XHCN), tạo
ra một khẩu vị mới trong thưởng lăm cho công chúng là khát
vọng của mọi nghệ sĩ, chẳng cứ ở Tây hay ở Tàu hay ở VN.
Nhưng, với những nghệ sĩ nhà ta , sáng tạo trong cảnh gỡ ra
rồi lại trói vào như chơi th́ khát vọng kia đôi khi mang
nguy cơ tự hủy. Nghệ sĩ nhiều khi y như con gà chọi, thấy
cửa chuồng mở là lao bổ nhào sang… chuồng khác, từ bỏ chủ
nghĩa hiện thực để chết đuối trong đủ thứ trào lưu đă quá
đát hay sửa soạn về hưu của phương Tây, và lại tưởng ḿnh
đang mới hóa.
Nói th́ dễ, nhưng mà nghệ thuật quái dị lắm. Quái nhất là nó
làm cho người ta hoang tưởng mà ngỡ rằng ḿnh đang khám phá
điều mới lạ.
Voltaire (1694-1778) từ xa xưa đă nói :" Cuộc sống tiếp nhận
mọi loại h́nh nghệ thuật, trừ loại h́nh nghệ thuật tồi "
Các họa sĩ ngày nay,bao giờ theo kịp được ngày xưa ?
Và điều này c̣n tệ hại hơn,các "nghệ sĩ" rỏm này cũng đă góp
phần làm cho thế giới thất vọng ,chán nản về hội họa VN.
Khác hẳn với ban đầu khi VN bắt đầu Mở Cửa ,khách mua tranh
đă hăm hở và đặt nhiều kỳ vọng vào phần c̣n lại của thế
giới.
Người quan sát :Có hai họa sĩ cùng là người Châu Mỹ,
cỡ Quốc tế đă nuôi béo mấy nhà thợ vẽ VN :1 là ông béo
Fernando Botero người Colombia, sinh 1932 , các nhân vật
trong tác phẩm của Botero thường béo múp míp. Tranh của họa
sĩ này tràn ngập các cửa hàng tranh chép tại T.P Hồ Chí Minh
và Hà Nội. Ông họa sĩ thứ hai là Oswaldo Guayasamin
(1919-1999) người Ecuador,Oswaldo lại góp phần giúp cho một
số họa sĩ trở nên giầu có và danh tiếng,bởi một vài họa sĩ
đă láu cá hơn,hộ không chép lại y nguyên mà chỉ mượn motip,
và tinh thần,đảo qua,đảo lại,trong tranh chỉ cần thêm chiếc
đèn dầu ,cái ấm tích.v.v.. thế là thành của người VN . Xem
tác phẩm của hai họa sĩ này :

Tác phẩm của Fernando
Botero

Tác phẩm của Oswaldo Guayasamin
Tiếp theo
trang 4 |